GIỌT MÁU CHIẾN HÀO: CHIẾN SĨ PHAN XUÂN NIÊN
GIỌT MÁU CHIẾN HÀO: CHIẾN SĨ PHAN XUÂN NIÊN
Gửi anh Phan Xuân Niên – Người chiến sĩ giữ bình yên cho đất mẹ...
Bức thư cuối cùng này, tôi muốn viết gửi anh – Binh nhất Phan Xuân Niên, người chiến sĩ của Đại đội 15, Trung đoàn 66. Anh sinh năm 1957 tại xã Nghĩa Bình, Tân Kỳ, Nghệ An và ngã xuống vào một ngày cuối tháng Tám – ngày 28/08/1978, khi tuổi đời vừa chạm ngưỡng hai mươi mốt. Tuổi hai mươi mốt của anh trôi qua giữa mùa hoa lửa của những trận đánh giằng co trên biên giới, nơi mỗi tấc đất bờ hào đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người con xứ Nghệ can trường.
Trận đánh ngày 28/08 năm ấy là một thử thách tột cùng về lòng dũng cảm. Đơn vị của anh phải đối mặt với một lực lượng địch đông gấp nhiều lần, có hỏa lực pháo binh yểm trợ mạnh mẽ. Công sự phòng ngự bị san phẳng, anh Niên bị thương nặng ở chân do mảnh đạn cối văng trúng, không thể di chuyển được. Nhưng khi đồng đội muốn cõng anh về tuyến sau, anh đã kiên quyết từ chối: "Để tôi ở lại, tôi còn tay, còn súng, tôi sẽ bắn chặn cho anh em" di tản thương binh. Anh cố định thân mình vào thành chiến hào, liên tục nhả từng loạt đạn đanh thép vào đội hình địch đang bò lên.
Chi tiết biểu tượng lấy đi nhiều nước mắt nhất của những người ở lại chính là khẩu súng AK của anh khi được tìm thấy sau trận đánh đã bị đạn giặc bắn vỡ nát báng gỗ, nhưng nòng súng vẫn nóng bỏng và dính chặt những vệt máu khô từ đôi bàn tay của người chiến sĩ hai mươi mốt tuổi. Anh Niên nằm lại trong lòng đất sâu, gửi thanh xuân vào ngàn xanh vĩnh cửu. Cái chết của anh là một nốt lặng đau đớn nhưng lộng lẫy, chất vấn thế hệ hôm nay về trách nhiệm giữ gìn từng tấc đất biên cương mà cha anh đã đổi bằng cả mạng sống vẹn tròn.



