Bài viết

GIỌT MÁU CUỐI CÙNG: TRUNG SĨ Y TÁ TRẦN VĂN CHÍNH

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Thúy (Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỌT MÁU CUỐI CÙNG: TRUNG SĨ Y TÁ TRẦN VĂN CHÍNH

Mạch truyện đỏ khép lại bằng một câu chuyện lấy đi nhiều nước mắt nhất về người chiến sĩ áo trắng nơi trận địa, người đã ngã xuống vào đúng những ngày tháng Tư lịch sử, khi chiến dịch Hồ Chí Minh đang tiến vào giai đoạn toàn thắng. Người anh hùng thầm lặng ấy là Trung sĩ, Y tá Trần Văn Chính, sinh năm 1951 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Sống trong hàng ngũ của đơn vị C15, E270, F341-QK4, anh Chính mang trên vai sứ mệnh cao cả: giành giật sự sống cho đồng đội từ tay tử thần. Ngày 12 tháng 4 năm 1975, trong một trận oanh tạc khốc liệt của địch vào trạm phẫu thuật tiền phương, khói lửa ngút trời hòa lẫn tiếng gầm rú của bom đạn. Anh Chính đã lao qua bão lửa, một mình cõng thương binh vào hang đá ẩn nấp. Khi quay lại cứu người đồng đội cuối cùng, một quả bom dội xuống ngay cửa hang, không một chút do dự, anh đã nằm đè lên che chở cho người thương binh, lấy thân mình hứng trọn sức ép và mảnh bom văng rát. Người y tá hai mươi tư tuổi ngã xuống, đổi lấy sự sống cho người đồng đội. Kỷ vật biểu tượng thiêng liêng đọng lại chính là chiếc túi cứu thương dính đầy máu tươi, bên trong những cuộn băng gạc trắng tinh chưa kịp xé đã thấm đẫm tình đồng đội bao la. Anh Chính ra đi khi khúc ca khải hoàn của dân tộc sắp sửa vang lên, viết nên nốt nhạc bi tráng cuối cùng của một thế hệ anh hùng. Sự hy sinh của anh thắp lên một ngọn đuốc tinh thần vĩnh cửu, nhắc nhở chúng ta phải sống xứng đáng với những người đã ngã xuống để đất nước vẹn tròn niềm vui.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn