Cựu chiến binh

Giọt Nước Cuối Cùng

Câu chuyện kể về cựu chiến binh Trần Văn Quang, người từng chiến đấu trong những năm tháng Hoa Lửa. Trong một lần hành quân giữa khu rừng khô hạn, ông đã chia sẻ những giọt nước cuối cùng với một người đồng đội bị thương. Chiếc bi đông cũ sau này trở thành kỷ vật nhắc ông về tình đồng đội và sự sẻ chia trong những năm tháng chiến tranh.

Đà Nẵng12/08/2026Xã Hữu Khuông (Đoàn xã Hữu Khuông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trần Văn Quang.

Năm hai mươi hai tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tôi chưa từng nghĩ rằng những năm tháng phía trước sẽ trở thành ký ức theo tôi suốt cả cuộc đời.

Trong đơn vị có một người bạn tên Nguyễn Văn Đạt. Đạt là người vui vẻ, luôn tìm cách làm mọi người cười dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu.

Một ngày, đơn vị chúng tôi phải hành quân qua một khu rừng trong nhiều giờ. Trời nóng như đổ lửa, đường đi lại gập ghềnh và nguồn nước rất khan hiếm.

Mỗi người chỉ có một bi đông nước nhỏ.

Đến giữa đường, Đạt bị thương ở chân. Anh không thể đi nhanh được, nhưng vẫn cố gắng theo kịp đơn vị.

Tôi đưa tay đỡ anh.

“Để tôi dìu ông.”

Đạt lắc đầu:

“Không cần. Ông còn phải đi.”

Tôi không nghe.

Tôi dìu Đạt từng bước.

Sau nhiều giờ, nước trong bi đông của tôi chỉ còn lại một ít.

Đạt nhìn thấy rồi nói:

“Ông uống đi. Tôi không khát.”

Tôi biết anh đang nói dối.

Tôi đưa bi đông cho Đạt.

“Uống đi.”

Anh uống một ngụm nhỏ rồi đưa lại.

“Còn ông?”

“Tôi còn.”

Thật ra tôi cũng chỉ còn vài giọt.

Chúng tôi tiếp tục đi.

Nhưng khi gần đến nơi trú quân, một trận bom bất ngờ xảy ra.

Tôi bị hất ngã xuống đất.

Khi tỉnh lại, tôi tìm Đạt.

Anh nằm cách tôi không xa.

Tôi chạy đến bên bạn và cố gắng đưa anh ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Đạt bị thương rất nặng.

Tôi lấy chiếc bi đông ra đưa cho anh.

Anh nhìn nó rồi mỉm cười:

“Lúc nãy ông bảo ông còn nước mà.”

Tôi cũng cười, dù nước mắt đã chảy xuống.

“Thì bây giờ còn thật.”

Đạt uống một ngụm nhỏ.

Anh nói:

“Quang này... sau này nếu ông về được, nhớ sống cho thật tốt.”

Tôi nắm chặt tay anh.

“Ông cũng phải về.”

Nhưng Đạt đã không thể trở về.

Tôi ngồi bên anh rất lâu.

Chiếc bi đông vẫn nằm trong tay tôi.

Từ ngày ấy, tôi giữ nó bên mình.

Sau chiến tranh, tôi trở về quê. Tôi lấy vợ, có con và sống một cuộc đời bình dị.

Chiếc bi đông cũ vẫn được tôi đặt trong một chiếc hộp gỗ.

Nhiều năm sau, con trai tôi hỏi:

“Bố giữ cái này làm gì? Nó cũ quá rồi.”

Tôi kể cho con nghe câu chuyện về Đạt.

Con tôi im lặng.

Tôi nói:

“Có những thứ không thể tính bằng tiền. Nó giữ lại một phần ký ức của người đã mất.”

Bây giờ, chiếc bi đông đã móp méo và bạc màu. Nhưng tôi vẫn giữ nó.

Mỗi khi nhìn thấy nó, tôi nhớ đến khu rừng năm ấy, nhớ đến người đồng đội đã chia sẻ với tôi những ngày gian khổ nhất.

Đạt đã không thể nhìn thấy ngày hòa bình.

Nhưng tôi tin rằng nếu anh còn sống, anh cũng sẽ rất vui khi thấy quê hương hôm nay bình yên, trẻ em được đến trường và những gia đình được sống bên nhau.

Tôi khép chiếc hộp lại.

Ngoài sân, tiếng trẻ con đang cười vang.

Tôi mỉm cười.

Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của chúng tôi, nhưng tình đồng đội và những giọt nước sẻ chia năm ấy vẫn còn ở lại trong ký ức, nhắc tôi phải biết trân trọng từng ngày bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn