Giọt Nước Cuối Nguồn
Câu chuyện kể về một nữ giao liên trẻ tuổi, người đã vượt qua rừng sâu và hiểm nguy để giữ vững tuyến liên lạc, với một ký ức không thể quên về giọt nước giữa những ngày khát cháy.
Tôi là Bùi Thị Lành, sinh năm 1956. Năm mười tám tuổi, tôi làm giao liên tại Đắk Lắk. Công việc của tôi là đưa thư, dẫn đường và giữ liên lạc giữa các đơn vị.
Mỗi chuyến đi là một hành trình gian nan. Rừng sâu, dốc cao, có khi phải đi cả ngày không gặp một bóng người.
Có một lần, tôi nhận nhiệm vụ khẩn, phải đưa tài liệu đến một đơn vị đang đóng quân xa. Tôi đi liên tục hai ngày, lương thực mang theo đã hết, nước cũng cạn.
Trời Tây Nguyên nắng gắt, cổ họng khô rát. Tôi cố bước tiếp, nhưng chân ngày càng nặng.
Đến chiều ngày thứ ba, tôi gần như kiệt sức. Tôi ngồi xuống bên một gốc cây, nghĩ rằng mình không thể đi tiếp được nữa.
Nhưng rồi tôi nhớ đến lời dặn trước khi đi:
“Dù thế nào cũng phải đưa được tài liệu tới nơi.”
Tôi gượng dậy, bước tiếp.
May mắn thay, tôi nghe thấy tiếng nước chảy rất nhỏ. Lần theo âm thanh, tôi tìm được một khe suối cạn, chỉ còn vài giọt nước rỉ ra từ đá.
Tôi dùng chiếc khăn thấm từng giọt nước, vắt vào miệng. Những giọt nước ít ỏi ấy… đã cứu tôi.
Nhờ đó, tôi có đủ sức để tiếp tục hành trình và hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiều năm sau, tôi quay lại nơi ấy. Khe suối giờ đã đầy nước, chảy róc rách giữa rừng xanh.
Tôi đứng lặng, nhớ về những giọt nước năm xưa.
Giữa chiến tranh, đôi khi…
chỉ một giọt nước nhỏ cũng đủ giữ lại sự sống,
đủ để một con người tiếp tục bước đi
và hoàn thành nhiệm vụ của mình.



