Bài viết

Giọt Nước Mắt Ngày Đón Nhận Huân Chương

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giọt Nước Mắt Ngày Đón Nhận Huân Chương

Nhân chứng kể: Thiếu tướng, Anh hùng LLVTND Lê Văn Minh (Cựu chiến binh Sư đoàn 10)

"Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi chiếc xe tăng số hiệu 843 húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập, đánh dấu thời khắc lịch sử đất nước hoàn toàn thống nhất, tôi đang nằm trên giường bệnh của một bệnh viện dã chiến ở cửa ngõ Sài Gòn, đôi chân đã bị cắt cụt đến tận đùi sau một loạt đạn pháo của địch tại cầu Bông. Giữa tiếng reo hò vang trời dậy đất, tiếng pháo hoa mừng chiến thắng nổ rộn rã bên ngoài cửa sổ, tôi đã khóc, giọt nước mắt hòa lẫn giữa niềm hạnh phúc tột cùng và nỗi đau thắt quặn trong tim.

Mấy năm sau ngày hòa bình, tôi được mời lên bục danh dự để đón nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Khi bước lên khán đài trên đôi chân giả bằng gỗ cồng kềnh, dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ và những tràng pháo tay giòn giã của hàng nghìn đại biểu, tôi nhìn xuống tấm Huân chương lấp lánh trên ngực áo mình. Và lúc đó, tôi không thấy vinh quang, tôi chỉ thấy hiện lên khuôn mặt của những người đồng đội đã ngã xuống dọc đường Trường Sơn, ở ngã ba Đồng Lộc, ở Thành cổ Quảng Trị hay dưới dòng sông Thạch Hãn bờ Nam.

Tôi nghĩ về thằng Minh, thằng Toàn, chị Nga, mẹ Suốt... những con người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân mười tám, đôi mươi của mình cho đất nước, nằm lại mãi mãi trong lòng đất lạnh để tôi có được ngày hôm nay đứng ở đây. Tấm Huân chương này không phải của riêng tôi, nó được đúc bằng máu, bằng xương, bằng nước mắt và bằng cả tuổi thanh xuân rực lửa của một thế hệ anh hùng. Tôi đứng trang nghiêm, giơ tay chào kiểu quân đội, giọt nước mắt lăn dài trên gò má chằng chịt sẹo – giọt nước mắt tri ân gửi đến những người con bất tử của 'Thời hoa lửa' anh hùng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn