“Giọt nước mắt người lính”
Những khoảnh khắc xúc động mà người lính không thể quên.
Người ta thường nghĩ rằng người lính không biết khóc. Nhưng ông Nguyễn Văn Cường nói:
“Chúng tôi khóc… nhưng không phải lúc nào cũng có thể khóc.”
Ông kể về một lần chôn cất đồng đội ngay trong đêm. Không bia mộ, không nghi lễ. Chỉ có vài người đứng lặng giữa rừng.
“Chúng tôi không dám khóc to… sợ lộ vị trí…”
Nhưng nước mắt vẫn rơi.
Ông nói:
“Có những giọt nước mắt không bao giờ khô.”
Sau này, khi trở về, mỗi lần nhớ lại, ông vẫn thấy lòng mình nhói đau.
“Chiến tranh qua rồi… nhưng cảm xúc thì còn mãi.”



