Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

GIỮ BIỂN – CUỘC CHIẾN KHÔNG TIẾNG SÚNG

GIỮ BIỂN – CUỘC CHIẾN KHÔNG TIẾNG SÚNG

Hải Phòng25/02/2026Nguyễn Minh Châu (Đoàn Trường Đại học Hàng hải Việt Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh khép lại vào mùa xuân năm 1975. Đất nước thống nhất. Những đoàn quân trở về trong vòng tay gia đình. Nhưng như Trung tá Vũ Trung Tính chia sẻ trong buổi gặp mặt hôm ấy: “Chiến tranh có thể kết thúc, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc thì không bao giờ dừng lại.”

Sau những năm tháng lửa đạn, chú tiếp tục công tác trong quân đội, gắn bó với lĩnh vực bảo đảm kỹ thuật và thông tin trên biển. Biển – nơi tưởng chừng chỉ có sóng và gió – lại là một mặt trận đặc biệt. Ở đó không phải lúc nào cũng có tiếng súng, nhưng sự căng thẳng thì luôn hiện hữu.

“Chủ quyền,” chú nói, “không chỉ được giữ bằng máu trong chiến tranh, mà còn bằng bản lĩnh và sự tỉnh táo trong thời bình.”

Những năm sau giải phóng, tình hình trên biển Đông vẫn còn nhiều diễn biến phức tạp. Các điểm đảo xa bờ thiếu thốn đủ bề: nước ngọt, lương thực, phương tiện liên lạc. Mỗi chuyến tàu ra đảo không đơn thuần là vận chuyển hàng hóa, mà là tiếp sức cho những người lính đang ngày đêm bám trụ giữa trùng khơi.

Tháng 3 năm 1988, tại khu vực quần đảo Trường Sa, đã xảy ra sự kiện được lịch sử gọi tên là Hải chiến Trường Sa 1988. Dù không trực tiếp có mặt tại bãi đá hôm ấy, nhưng đơn vị của chú là một phần trong hệ thống bảo đảm thông tin và sẵn sàng chiến đấu.

“Tin tức truyền về từng giờ,” chú nhớ lại. “Không ai rời máy. Không ai ngủ.”

Những bản tin ngắn gọn nhưng nặng trĩu. Diễn biến căng thẳng. Tàu bị uy hiếp. Lực lượng ta kiên quyết giữ cờ. Rồi tin dữ: có chiến sĩ hy sinh.

“Lúc nghe con số thương vong, cả phòng lặng đi,” chú kể. “Có người siết chặt tay đến trắng bệch.”

64 cán bộ, chiến sĩ đã ngã xuống giữa biển khơi hôm ấy. Họ đứng thành vòng tròn bảo vệ lá cờ Tổ quốc – một hình ảnh đã đi vào lịch sử. Giữa làn đạn, giữa sóng gió, họ không lùi bước.

Chú nói rằng điều khiến những người ở tuyến sau day dứt nhất chính là cảm giác bất lực khi không thể trực tiếp chia lửa cùng đồng đội. Họ chỉ biết bám sát máy thông tin, bảo đảm từng tín hiệu không gián đoạn, từng mệnh lệnh được truyền đi chính xác.

Sau sự kiện ấy, các đơn vị lập tức bước vào trạng thái củng cố và tăng cường. Những chuyến tàu tiếp tế ra đảo dày hơn. Thiết bị thông tin được nâng cấp. Lực lượng được bổ sung. Không khí làm việc căng như dây đàn.

“Biển nhìn thì yên,” chú nói chậm rãi. “Nhưng phía sau là sự cảnh giác không ngừng.”

Có những đêm trực dài, chỉ nghe tiếng sóng vỗ qua hệ thống liên lạc. Có những ngày gió lớn, tín hiệu chập chờn, ai cũng nín thở theo từng âm thanh. Ở đất liền, cuộc sống vẫn diễn ra bình thường. Nhưng nơi đầu sóng, người lính chưa bao giờ được phép lơi lỏng.

Ngồi dưới hội trường hôm nay, tôi bỗng nhận ra: có những cuộc chiến không rực lửa như 12 ngày đêm năm 1972, không ào ạt như mùa xuân 1975, nhưng vẫn đầy thử thách và hy sinh. Đó là cuộc chiến của sự bền bỉ. Của ý chí. Của tinh thần giữ vững từng tấc biển, từng bãi đá.

Hòa bình không phải là trạng thái tự nhiên.

Hòa bình là kết quả của sự gìn giữ mỗi ngày.

Nhìn Trung tá Vũ Trung Tính – người lính đã đi qua chiến tranh và cả những năm tháng giữ biển lặng thầm – tôi hiểu rằng mỗi thế hệ đều có mặt trận của riêng mình. Có người giữ bầu trời. Có người giữ đất liền. Có người giữ biển.

Và hôm nay, thế hệ sinh viên chúng tôi của Trường Đại học Hàng hải Việt Nam được học tập trong hòa bình, được tiếp cận tri thức hiện đại, được ước mơ về những hải trình xa.

Nhưng phía sau những ước mơ ấy là sự đánh đổi của bao người.

Nếu các chú đã giữ biển bằng mồ hôi và máu,
thì chúng tôi sẽ giữ biển bằng tri thức và trách nhiệm.

Nếu các chú đã bám trụ giữa trùng khơi sóng gió,
thì chúng tôi sẽ vững vàng giữa những thử thách của thời đại mới.

Để mỗi khi nhắc đến Trường Sa, nhắc đến những người đã ngã xuống năm 1988, chúng tôi không chỉ xúc động – mà còn ý thức rõ vai trò của mình trong việc tiếp nối.

Để “thời hoa lửa” không chỉ là ký ức,
mà là ngọn lửa âm thầm cháy trong tim thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn