Cựu Thanh niên xung phong

“Giữ cho chuyến hàng không dừng lại” - Đoàn xã Lam Thành

Hồ Thị Nhi Sinh năm 1945 Lên đường ngày 7/4/1965 Đơn vị: VT12, D209, Đoàn 559 tại tuyến lửa Quảng Bình Nhiệm vụ chuyển tải, chuyển hàng qua sông làm đường

Nghệ An17/07/2026Đoàn viên xã Lam Thành (Đoàn xã Lam Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

“Giữ cho chuyến hàng không dừng lại”

Tôi là Hồ Thị Nhi, sinh năm 1945. Ngày 07 tháng 4 năm 1965, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Tôi được biên chế về Đội VT12, Đại đội 209, Đoàn 559, làm nhiệm vụ chuyển tải hàng hóa, đưa hàng qua sông và làm đường trên tuyến lửa Quảng Bình.

Đến bây giờ, đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng có một lần làm nhiệm vụ mà tôi không bao giờ quên.

Đó là vào một đêm mưa lớn. Cả đơn vị vừa nhận lệnh phải chuyển gấp một chuyến hàng qua sông để kịp chi viện cho chiến trường miền Nam. Chúng tôi hiểu rằng mỗi bao gạo, mỗi thùng đạn đều có thể quyết định sự sống còn của những người lính đang ở phía trước.

Đêm ấy tối như mực. Mưa rừng xối xả, nước sông dâng cao và chảy xiết. Mỗi người trên vai gùi một kiện hàng nặng, lội bùn men theo con đường vừa bị bom cày nát. Chúng tôi đi thành hàng, không ai nói với ai một lời, chỉ nghe tiếng bước chân lội nước và tiếng tim mình đập thình thịch.

Khi chuyến hàng đang được chuyển xuống thuyền thì tiếng máy bay Mỹ bất ngờ gầm lên trên bầu trời. Chỉ ít phút sau, từng quả pháo sáng thả xuống, soi trắng cả khúc sông. Tiếng bom nổ dội vào vách núi, đất đá tung lên mù mịt.

Theo phản xạ, mọi người nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Riêng những kiện hàng vẫn còn nằm trên bờ. Nếu để bom đánh trúng thì toàn bộ số hàng sẽ bị phá hủy.

Không ai bảo ai, mấy chị em chúng tôi lao ra, kéo từng kiện hàng vào hốc đá rồi dùng cành cây ngụy trang. Bom vẫn nổ liên hồi, đất đá rơi lộp bộp quanh người. Có lúc sức ép mạnh đến mức tôi ngã dúi xuống đất, tai ù đi, mắt cay xè vì khói bụi. Thế nhưng nghĩ đến những người lính ngoài mặt trận đang chờ từng viên đạn, từng bao gạo, tôi lại đứng dậy tiếp tục làm.

Khoảng nửa giờ sau, tiếng máy bay thưa dần. Đơn vị lập tức tiếp tục nhiệm vụ như chưa có chuyện gì xảy ra. Chúng tôi lần lượt đưa từng chuyến hàng vượt qua dòng sông đang cuộn đỏ phù sa. Quần áo ai cũng ướt sũng, bùn đất bám đầy người, nhưng không một ai kêu mệt.

Khi kiện hàng cuối cùng được chuyển sang bờ bên kia cũng là lúc trời vừa hửng sáng. Nhìn những chiếc xe vận tải tiếp tục lăn bánh vào tuyến trong, cả đơn vị chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Chuyến hàng ấy đã đến nơi an toàn, đúng thời gian quy định.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn