Giữ chốt suốt ba ngày đêm
Ba ngày đêm. Đó là khoảng thời gian mà tôi và những người còn lại trong tiểu đội vẫn nhớ mãi. Ngày đầu tiên, chúng tôi được giao giữ một vị trí giữa khu vực rừng núi. Người chỉ huy dặn phải giữ vững đội hình, quan sát tình hình và chờ lệnh. Chúng tôi kiểm tra lại tư trang rồi vào vị trí.

Ba ngày đêm.
Đó là khoảng thời gian mà tôi và những người còn lại trong tiểu đội vẫn nhớ mãi.
Ngày đầu tiên, chúng tôi được giao giữ một vị trí giữa khu vực rừng núi. Người chỉ huy dặn phải giữ vững đội hình, quan sát tình hình và chờ lệnh.
Chúng tôi kiểm tra lại tư trang rồi vào vị trí.
Ban ngày, trời nóng.
Đêm xuống, sương lạnh.
Mọi người thay nhau nghỉ trong thời gian cho phép.
Không ai biết ba ngày ấy sẽ kéo dài đến bao giờ.
Đêm đầu tiên trôi qua rất chậm.
Tôi và Hòa thay nhau quan sát.
Mỗi khi có tiếng động từ xa, cả hai lại chú ý.
Có khi chỉ là tiếng cành cây gãy.
Có khi là tiếng thú rừng.
Nhưng trong hoàn cảnh ấy, bất kỳ âm thanh nào cũng khiến người ta cảnh giác.
Gần sáng, Hòa khẽ nói:
— Cậu nghỉ một chút đi. Để tôi trông.
Tôi đáp:
— Cậu cũng chưa nghỉ mà.
Hòa cười:
— Thì lát nữa đổi.
Chúng tôi cứ thế thay nhau.
Ngày thứ hai, mọi người bắt đầu thấm mệt.
Nước uống phải sử dụng tiết kiệm.
Lương thực cũng chỉ còn vừa đủ.
Páo lấy trong ba lô ra một ít lương khô.
Anh chia đều cho mọi người.
Không ai nhận phần nhiều hơn.
Tôi nhìn bốn người rồi chợt nghĩ: trước đây chúng tôi từng có một tiểu đội đông đủ hơn.
Giờ chỉ còn lại những người đang đứng ở đây.
Hòa nói:
— Còn người là còn chốt.
Không ai đáp, nhưng tất cả đều hiểu.
Chiều ngày thứ hai, thời tiết thay đổi.
Mưa bắt đầu rơi.
Áo quần ướt.
Đất trở nên trơn trượt.
Chúng tôi tìm cách che chắn tư trang, giữ sức và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Đêm thứ hai dài hơn đêm trước.
Ai cũng mệt nhưng không ai bỏ vị trí khi chưa được phép.
Tôi tranh thủ chợp mắt một lúc.
Khi tỉnh dậy, trời vẫn tối.
Páo đang ngồi bên cạnh.
Anh nói:
— Ngủ thêm chút nữa đi.
Tôi hỏi:
— Mấy giờ rồi?
— Không biết. Nhưng chưa sáng.
Tôi bật cười.
Ba ngày ấy, thời gian không còn được tính bằng đồng hồ.
Chúng tôi tính bằng những lần đổi ca, những lần uống nước và những lần trời sáng rồi lại tối.
Đến ngày thứ ba, ai cũng mệt.
Nhưng tinh thần của mọi người lại bình tĩnh hơn.
Chúng tôi đã quen với hoàn cảnh.
Đến chiều, lệnh thay quân cuối cùng cũng đến.
Tôi nghe xong mà gần như không tin.
Ba ngày đêm đã kết thúc.
Mọi người thu xếp đồ đạc.
Trước khi rời vị trí, chúng tôi nhìn lại nơi mình đã đứng suốt những ngày qua.
Không có gì đặc biệt.
Chỉ là một khoảng đất giữa rừng.
Nhưng nó chứa cả ba ngày đêm của tuổi trẻ.
Hòa đeo ba lô lên vai rồi nói:
— Đi thôi.
Tôi gật đầu.
Chúng tôi rời chốt.
Bước chân đầu tiên sau ba ngày đứng và ngồi trong một không gian hẹp khiến ai cũng thấy lạ.
Nhưng chỉ một lúc sau, chúng tôi lại trở về nhịp hành quân quen thuộc.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Giữ chốt ba ngày đêm không phải là chuyện một người làm được. Đó là chuyện của cả nhóm. Người này mệt thì người kia thay. Người này thiếu nước thì người khác chia. Quan trọng nhất là không ai nghĩ mình phải chịu đựng một mình.”
Bác nhớ rằng điều khó nhất không chỉ là sự mệt mỏi.
Mà là phải giữ được tinh thần bình tĩnh trong suốt thời gian dài.
Bác nói:
“Ba ngày đêm rồi cũng qua. Nhưng điều còn lại là tình đồng đội. Mỗi lần nhớ đến chốt ấy, tôi lại nhớ những người đã cùng mình đứng ở đó.”
Ba ngày đêm giữ chốt là ba ngày đêm thử thách sức bền, kỷ luật và lòng tin. Nhưng chính trong những ngày dài ấy, người lính hiểu rằng sức mạnh của một đơn vị không chỉ nằm ở từng cá nhân, mà nằm ở việc mọi người biết dựa vào nhau và cùng hoàn thành nhiệm vụ.



