Giữ đất nơi đầu nguồn
Câu chuyện kể về ông Hoàng Văn Sính – cựu chiến binh tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979. Từ người lính nơi tuyến đầu trở về đời thường, ông vẫn giữ trọn tinh thần “còn đất là còn quê hương”.
Tháng 2 năm 1979, khi tiếng súng nổ vang nơi biên giới, Hoàng Văn Sính vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Đơn vị của ông đóng quân tại một điểm cao gần đường biên.
Ông kể lại:
“Chúng tôi xác định rất rõ – phía sau mình là bản làng, là gia đình, là ruộng nương. Không thể lùi.”
Những ngày đầu giao tranh, pháo kích dồn dập. Đất đá rung chuyển. Nhiều vị trí bị đánh chiếm rồi giành lại từng mét.
Trong một trận đánh bảo vệ điểm cao, tổ của ông Sính chỉ còn lại ba người. Đạn dược cạn dần. Đồng chí tiểu đội trưởng bị thương nặng nhưng vẫn động viên anh em:
“Giữ được chốt này là giữ được đường vào bản.”
Ông Sính cùng đồng đội chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, chờ lực lượng chi viện. Khi đơn vị tăng cường lên tới nơi, chốt vẫn chưa bị mất.
Ông bị thương do mảnh pháo sượt qua vai. Sau đợt điều trị ngắn, ông tiếp tục bám đơn vị cho đến khi tình hình ổn định.
Trở về quê năm 1982, ông Sính tham gia công tác xã hội tại địa phương. Ông tích cực vận động bà con giữ gìn an ninh biên giới, không nghe theo kẻ xấu, không vượt biên trái phép.
Ông thường nói với thanh niên trong bản:
“Biên giới không chỉ là đường vạch trên bản đồ. Biên giới là nhà mình.”
Có lần trong buổi nói chuyện truyền thống tại trường THCS xã, một em học sinh hỏi:
“Ông ơi, khi chiến đấu ông nghĩ gì?”
Ông trầm ngâm:
“Tôi nghĩ đến mẹ tôi đang trồng lúa dưới ruộng. Nếu mình lùi một bước, chiến tranh sẽ về tới ruộng đó.”
Câu trả lời giản dị nhưng khiến cả hội trường lặng đi.
Giờ đây, con đường lên biên giới đã bê tông hóa. Bản làng đông vui, trẻ em cắp sách đến trường. Mỗi khi đi ngang cột mốc biên giới, ông Sính thường dừng lại rất lâu.
Ông đưa tay chạm nhẹ vào cột mốc, ánh mắt nghiêm trang.
Đối với ông, đó không chỉ là cột mốc chủ quyền.
Đó là nơi tuổi trẻ ông đã đứng lại giữa khói lửa – để hôm nay biên cương được bình yên.


