GIỮ ĐẤT QUÊ HƯƠNG
Đỗ Văn Hưng là một chàng thanh niên bình thường,nhưng khi chiến tranh đến, anh sẵn sàng gác lại những dự định cá nhân, gia đình để cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương.

Tôi tên Đỗ Văn Hưng, sinh năm 1946. Tính tới cái hồi khoác cái áo bà ba đen đi làm du kích, tôi mới vừa tròn hai mươi tuổi. Lớn lên ở cái xứ ruộng đồng này, tay quen cầm cán cuốc, chân quen lội bùn sâu, có biết chữ nghĩa gì nhiều đâu. Thấy bom đạn nó dội xuống xóm xuống làng, nhà cửa tan hoang, bà con mình khổ quá chừng khổ, cái bụng tôi nó chịu không nổi. Thế là tôi xin vô đội du kích xã, nghĩ bụng đơn giản lắm: mình không giữ cái xóm này thì ai giữ?
Nhớ hồi đó, đồ đạc làm gì có gì sang trọng. Cả đội xài chung mấy cây súng giật được của địch, gom góp từng viên đạn, chế thêm mấy trái mìn tự tạo bằng lon sữa bò. Người ta nói tuổi mười chín, đôi mươi là tuổi đẹp nhất, còn cái "tuổi hoa lửa" của tôi thì nó bết rệt mùi bùn đất với mùi thuốc súng.
Có một đêm mưa rừng trút xuống xối xả, tối thui tối mò không thấy đường đi. Đội phân công tôi dẫn mấy anh em bò vô áp sát cái chốt canh của địch ngoài cồn. Bùn ngập tới bụng, muỗi rừng nó chít đau đớn mà tôi không dám hắt hơi một cái, cứ cắn răng chịu trận. Bò sát tới hàng rào gai, tôi nín thở giật sợi dây mìn tự tạo. Một tiếng ĐÙNG rền trời, khói lửa bốc lên ngùn ngụt. Địch giật mình bắn đạn châu chấu sáng rực cả khoảng trời. Tôi nhanh chân lăn đại xuống cái hộc hố ven đường, vừa quăng thủ pháo vừa hét lớn cho anh em xông lên.
Trận đó mình dẹp gọn cái chốt, nhưng lúc rút chạy, cái vai trái của tôi rát rạt. Mấy anh em dìu vô tới trạm xá dã chiến mới biết bị mảnh đạn xượt qua, máu chảy đầm đìa cái áo bà ba. Anh y tá vừa rửa vết thương vừa la: "Mày lì quá Hưng ơi, đau vậy sao không la?" Tôi ráng mỉm cười xòe cái gò má đen nhép vì nắng: "Thôi kệ anh ơi, xước da thịt chút xíu ăn thua gì. Đánh cho bằng sạch bóng giặc rồi tui về nhà dắt trâu đi cày tiếp, chớ bỏ ruộng lâu ngày cỏ mọc hết!"
Nói thiệt, những đêm nằm võng gá tạm giữa hai chạc cây, bụng đói meo chỉ có chén chuối rừng chấm muối hột, tôi nhớ nhà dữ lắm. Nhớ mùi khói bếp buổi chiều, nhớ tô mắm chưng của mẹ. Nhưng chưa bao giờ tôi hối hận vì đã đi. Cái thời đó, người dân quê tôi ai cũng vậy, chân chất thật thà, chẳng nghĩ gì chuyện làm anh hùng hay lấy chiến công. Chỉ mong sao đất nước mình hết chiến tranh, để xóm làng lại bình yên, để người nông dân lại được làm lúa, nuôi gà. Cái tuổi trẻ của tôi nó trôi qua giản dị vậy đó, mà tự hào lắm nghen!



