Giữ đất trong mưa rừng
Tên câu chuyện: “Giữ đất trong mưa rừng”
Mưa rừng Trường Sơn trút xuống trắng xóa, từng hạt nặng như đá dội vào mái lán dã chiến. Đêm ấy, ở Rào Trăng 3, không ai ngủ. Con suối nhỏ ban chiều còn róc rách, giờ đã hóa thành dòng nước dữ, gầm gào nuốt chửng cả bờ bãi. Những người lính trẻ đứng lặng nhìn nhau trong ánh đèn pin chập chờn, hiểu rằng một cuộc chiến khác đang bắt đầu—cuộc chiến với thiên nhiên.
Trung úy Lâm kéo chặt áo mưa, giọng dứt khoát:
“Phải vào trong. Công nhân còn kẹt lại.”
Không ai chần chừ. Họ buộc dây, mang theo cuốc, xẻng, đèn pin rồi lao vào màn mưa dày đặc. Bùn đất sạt lở trơn trượt dưới chân, cây rừng gãy đổ chắn lối. Mỗi bước tiến lên là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng phía trước là đồng đội, là những con người đang chờ được cứu.
“Cố lên! Sắp tới rồi!” – tiếng ai đó vang lên trong gió.
Nhưng thiên nhiên không cho họ cơ hội dễ dàng. Một tiếng ầm lớn xé toạc không gian. Đất đá từ sườn núi đổ ập xuống như thác. Dòng bùn cuộn theo cây rừng, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi.
“Anh em, tản ra!” – Lâm hét lên.
Nhưng đã muộn.
Trong khoảnh khắc ấy, những bàn tay vẫn cố níu lấy nhau. Có người đẩy đồng đội ra xa khỏi dòng lũ, có người quay lưng chắn đất đá. Không ai nghĩ cho riêng mình. Tất cả chỉ có một suy nghĩ: phải giữ lấy sự sống cho người khác.
Trời sáng dần, mưa vẫn chưa dứt. Núi rừng im lặng đến rợn người. Nơi con đường họ vừa đi qua, giờ chỉ còn lại một bãi đất ngổn ngang.
Những người đến sau đứng lặng. Họ gọi tên từng người trong vô vọng. Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng mưa rơi đều đều, như một khúc tiễn biệt.
Nhưng trong lòng mỗi người, họ biết: các anh không mất đi. Các anh đã hóa thành một phần của núi rừng, của dòng suối, của đất mẹ. Sự hi sinh ấy không chỉ để cứu người, mà còn để giữ lấy niềm tin—rằng giữa gian nan, con người vẫn sẵn sàng sống vì nhau.
Một người lính trẻ cúi xuống, nắm chặt nắm đất ướt:
“Các anh yên tâm… chúng tôi sẽ tiếp tục.”
Mưa vẫn rơi, nhưng đâu đó, ánh bình minh đã bắt đầu len qua tán rừng.



