Giữ kỷ vật để nhớ về đồng đội!
Anh Trần Hữu Nam, con trai duy nhất của ông bà Thể cho biết những kỷ vật thiêng liêng gắn liền với một thời trai trẻ của bố. Đó chỉ là những chiếc thìa, chiếc bi đông, cà mèn đựng thức ăn… nhưng với ông Thể, nó tài sản vô giá, trên đời này không có gì có thể đánh đổi. “Mỗi lần con cháu định lấy cà mèn, bi đông ra xem đều bị ông bắt gặp và phải cất ngay. Ông giấu kỹ lắm, con cái không được cầm xem đâu, nhưng có đồng đội đến là lại lấy ra khoe ngay. Ai xin gì trong nhà quý mấy ông cũng cho, nhưng những kỷ vật này thì không ai xin được”, anh Nam kể.
Bởi với ông Thể, những kỷ vật này chính là những người bạn, chứng nhân theo ông trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ. Những hiện vật này không đơn thuần là để phục vụ nhu cầu cá nhân trong chiến đấu mà nó trở nên có hồn, là người bạn tâm giao để ông gửi gắm vào đó nỗi nhớ thương đồng đội. Kỷ vật này còn là nơi để ông mỗi lần nhìn vào đều tự hào về thanh xuân, nhắc nhở ông phải sống sao cho xứng đáng với tiếng gọi “Bộ đội Cụ Hồ”, để những mất mát, hy sinh của bản thân và đồng đội không hoài phí. “Thanh xuân của tôi đã góp phần làm nên Đức Lập và mùa xuân đất nước hòa bình hôm nay. Tôi phải giữ gìn và nhắc nhở con cháu hôm nay phải biết trân trọng điều đó”, ông Thể khẳng định.


