Khác

GIỮ LẠI CON ĐƯỜNG CHO ĐỒNG ĐỘI

Ngày 14/1/1971, Nguyễn Văn Đức cùng lực lượng biệt động tổ chức phục kích tại chi khu Trảng Bàng. Trận đánh gây tổn thất cho đối phương với 14 tên bị tiêu diệt hoặc bị thương. Khi quân địch tổ chức lực lượng lớn chặn đường rút của ta, Nguyễn Văn Đức đã ở lại, một mình nổ súng thu hút đối phương về phía mình để đồng đội rút lui an toàn. Khi bị bao vây và có nguy cơ bị bắt, ông đã dùng quả lựu đạn cuối cùng chống trả trước khi hy sinh.

Tây Ninh24/08/2026Đoàn xã Ia Hrú (Đoàn xã Ia Hrú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, Tây Ninh là một trong những địa bàn chiến trường có vị trí quan trọng, nơi các lực lượng cách mạng phải thường xuyên đối mặt với những cuộc càn quét và truy lùng của đối phương. Trong hoàn cảnh ấy, nhiều người trẻ tuổi đã tham gia hoạt động cách mạng khi tuổi đời còn rất nhỏ. Họ có thể là giao liên, du kích, cán bộ cơ sở hoặc những chiến sĩ hoạt động trong các đội biệt động. Nguyễn Văn Đức là một trong những người trẻ như vậy. Sinh năm 1956 tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh, ông lớn lên trong hoàn cảnh chiến tranh và sớm chứng kiến những mất mát xảy ra trên quê hương. Khi mới 13 tuổi, Nguyễn Văn Đức đã tình nguyện tham gia hoạt động cách mạng và trở thành đội viên đội biệt động của thị trấn Trảng Bàng. Tuổi đời còn rất nhỏ nhưng ông đã cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh. Đến ngày 14/1/1971, trong một trận phục kích tại chi khu Trảng Bàng, Nguyễn Văn Đức đã thực hiện một hành động đặc biệt dũng cảm: ở lại một mình chiến đấu và thu hút quân địch để đồng đội có thể rút lui. Hành động ấy đã trở thành dấu ấn cuối cùng trong cuộc đời người chiến sĩ thiếu niên.

Nguyễn Văn Đức sinh năm 1956 tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Trong những năm chiến tranh, Trảng Bàng là địa bàn thường xuyên diễn ra các hoạt động quân sự. Những người tham gia cách mạng tại địa phương phải hoạt động trong điều kiện hết sức nguy hiểm, luôn có nguy cơ bị phát hiện, truy bắt hoặc phục kích. Trong hoàn cảnh đó, Nguyễn Văn Đức tuy còn nhỏ nhưng đã tự nguyện tham gia cách mạng khi mới 13 tuổi. Ông trở thành một thành viên của đội biệt động thị trấn Trảng Bàng, cùng đồng đội thực hiện những nhiệm vụ chiến đấu ngay trên địa bàn mình sinh sống. Công việc của một chiến sĩ biệt động đòi hỏi sự nhanh nhẹn, bí mật và gan dạ. Khác với những trận đánh diễn ra ở chiến trường rộng lớn, lực lượng biệt động thường phải tận dụng địa hình, bí mật tiếp cận đối phương rồi nhanh chóng rút khỏi khu vực trước khi quân địch kịp phản ứng. Nguyễn Văn Đức đã cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh và lập được những chiến công đáng kể. Đến đầu năm 1971, khi ông mới 15 tuổi, một trận đánh đặc biệt ác liệt đã diễn ra tại khu vực chi khu Trảng Bàng. Ngày 14/1/1971, Nguyễn Văn Đức cùng lực lượng tổ chức một trận phục kích đánh quân địch. Trận đánh diễn ra quyết liệt và lực lượng của ta đã tiêu diệt, làm bị thương 14 tên địch. Tuy nhiên, sau khi bị đánh bất ngờ, quân địch nhanh chóng tổ chức lực lượng phản kích và tìm cách chặn đường rút của lực lượng cách mạng. Tình thế lúc này trở nên đặc biệt nguy hiểm. Nếu quân địch khép được vòng vây, nhiều chiến sĩ có thể bị bắt hoặc hy sinh. Trong tình huống ấy, Nguyễn Văn Đức đã quyết định ở lại phía sau. Ông một mình nổ súng chiến đấu, cố tình thu hút sự chú ý của quân địch về phía mình. Đây là một hành động rất nguy hiểm, bởi khi một người tách khỏi đội hình và trở thành mục tiêu chính, khả năng sống sót sẽ thấp hơn rất nhiều. Nhưng chính việc Nguyễn Văn Đức ở lại đã tạo ra khoảng thời gian cần thiết để những người đồng đội rút lui an toàn. Ông hiểu rằng nếu mình tiếp tục chiến đấu, quân địch sẽ tập trung về phía mình thay vì truy đuổi toàn bộ lực lượng đang rút. Một thiếu niên 15 tuổi lúc ấy đã chấp nhận đặt mình vào vị trí nguy hiểm nhất để bảo vệ những người cùng chiến đấu. Quân địch sau đó bao vây Nguyễn Văn Đức và tìm cách bắt sống ông. Trong vòng vây ngày càng khép chặt, ông vẫn tiếp tục chống trả. Khi không còn khả năng thoát ra ngoài, Nguyễn Văn Đức đã rút chốt quả lựu đạn cuối cùng và cho nổ, gây thương vong cho lực lượng đối phương rồi anh dũng hy sinh. Ông ra đi khi mới 15 tuổi. Câu chuyện về Nguyễn Văn Đức gây xúc động trước hết bởi tuổi đời của ông. Mười lăm tuổi là độ tuổi mà một người trẻ vẫn còn đang học tập, vui chơi và bắt đầu hình thành những ước mơ cho tương lai. Nhưng đối với Nguyễn Văn Đức, chiến tranh đã khiến tuổi thơ kết thúc rất sớm. Khi mới 13 tuổi, ông đã trở thành chiến sĩ biệt động; đến 15 tuổi, ông đã phải đối mặt với một trận chiến mà ở đó sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Điều đáng nhớ trong câu chuyện này không chỉ là việc ông đã chiến đấu với quân địch, mà còn là quyết định ở lại để bảo vệ đồng đội. Trong chiến tranh, một người ở lại phía sau có thể tạo ra cơ hội sống cho nhiều người khác. Nguyễn Văn Đức đã lựa chọn như vậy dù biết mình có thể không trở về. Sự hy sinh của ông vì thế được xem là biểu hiện của tinh thần đồng đội và lòng dũng cảm của những chiến sĩ trẻ trên chiến trường Tây Ninh. Sau này, tên tuổi Nguyễn Văn Đức được ghi nhận trong những tư liệu về các anh hùng liệt sĩ thiếu niên của Việt Nam. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia xếp ông trong danh sách những chân dung anh hùng liệt sĩ thiếu niên tiêu biểu, bên cạnh những người trẻ như Nguyễn Văn Kiến. Những tư liệu ấy giúp thế hệ sau hiểu rằng cuộc kháng chiến không chỉ có những trận đánh lớn được ghi lại trong sách giáo khoa, mà còn có vô số trận chiến ở những vùng quê, thị trấn và địa bàn cơ sở. Ở đó, những người trẻ tuổi phải tự mình đưa ra những quyết định sinh tử. Nguyễn Văn Đức là một trong những người đã không chọn con đường an toàn cho bản thân. Ông chọn ở lại, chiến đấu và thu hút quân địch để đồng đội có thể rút lui. Câu chuyện ấy vì vậy không chỉ nói về sự hy sinh mà còn nói về trách nhiệm đối với đồng đội. Một người có thể hy sinh, nhưng hành động của người ấy có thể giúp nhiều người khác tiếp tục sống và tiếp tục chiến đấu. Chính điều đó làm cho sự hy sinh của Nguyễn Văn Đức trở thành một phần đáng nhớ trong lịch sử đấu tranh của quê hương Trảng Bàng, Tây Ninh.

Nguyễn Văn Đức hy sinh khi mới 15 tuổi, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ thiếu niên ấy vẫn được lưu lại trong lịch sử. Từ một cậu bé 13 tuổi tình nguyện tham gia cách mạng, ông trở thành chiến sĩ biệt động của thị trấn Trảng Bàng và cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh. Trong trận chiến ngày 14/1/1971, ông đã ở lại một mình, nổ súng thu hút quân địch để đồng đội có thời gian rút lui, rồi chiến đấu đến cùng khi bị bao vây. Cuộc đời của Nguyễn Văn Đức rất ngắn, nhưng hành động của ông đã để lại một câu chuyện sâu sắc về lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự hy sinh của tuổi trẻ trong chiến tranh. Điều khiến người đọc xúc động nhất là ông đã hy sinh ở tuổi mà ngày nay nhiều bạn trẻ vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Nhớ về Nguyễn Văn Đức không phải để ca ngợi chiến tranh, mà để hiểu được những mất mát mà chiến tranh đã gây ra và giá trị của cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn