Anh hùng Lực lượng vũ trang

Giữ lại một điều gì đó cho riêng mình

Sau rất nhiều lần tự hỏi điều gì khiến chuyến đi ấy trở nên khác biệt, tôi dần nhận ra: có những trải nghiệm không cần phải kể lại hết, mà chỉ cần giữ lại một phần cho riêng mình.

Vĩnh Long23/03/2026Nguyễn Thị Ty (Phường Nguyệt Hóa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về Nguyễn Thị Út, về những người con của bà, hay về những gì tôi đã nghe, đã thấy… tất cả đều có thể viết thành nhiều bài, kể lại theo nhiều cách khác nhau. Nhưng sẽ luôn có một phần không thể diễn đạt trọn vẹn bằng lời.

Đó có thể là cảm giác khi ngồi trước một con người từng bước ra từ trang sách của Người mẹ cầm súng, là sự lặng đi khi nghe một câu chuyện tưởng chừng rất bình thường nhưng lại chất chứa quá nhiều ký ức, hay đơn giản là một khoảnh khắc mà bản thân nhận ra mình đang hiểu thêm một điều gì đó về cuộc sống.

Tôi không còn cố gắng lý giải tất cả. Bởi càng cố gắng gọi tên, có khi lại làm mất đi cái cảm giác nguyên vẹn ban đầu. Thay vào đó, tôi chọn cách giữ lại những gì mình cảm nhận được, như một ký ức riêng – không cần hoàn hảo, nhưng đủ để nhớ.

Có lẽ, mỗi người khi đọc hay nghe câu chuyện này sẽ có một cách cảm nhận khác nhau. Có người sẽ xúc động trước sự hy sinh, có người sẽ ấn tượng với nghị lực, cũng có người chỉ đơn giản là thấy một phần của quá khứ được hiện lên rõ hơn.

Còn với tôi, điều ở lại không phải là một chi tiết cụ thể nào, mà là một cảm giác rất khó gọi tên – một sự lắng lại giữa những bộn bề thường ngày. Một khoảnh khắc mà mình chậm lại, nghĩ nhiều hơn, và nhìn mọi thứ sâu hơn một chút.

Cuộc sống rồi sẽ tiếp tục, những câu chuyện mới sẽ đến. Nhưng tôi tin rằng, những gì đã trải qua ở Tam Ngãi sẽ không mất đi. Nó sẽ ở đó, trong một góc nhỏ của ký ức, thỉnh thoảng được nhắc lại, không ồn ào nhưng đủ để làm mình suy nghĩ.

Và có lẽ, đôi khi, chỉ cần giữ lại được một điều gì đó như vậy…
là đã đủ.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn