Giữ lại những bao gạo giữa dòng lũ
Giữ lại những bao gạo giữa dòng lũ
Giữ lại những bao gạo giữa dòng lũ – Hoàng Văn Địch (thôn Sơn Nam)
Ở thôn Sơn Nam, người dân vẫn thường nhắc đến ông Hoàng Văn Địch - người dân công gan dạ, từng tham gia cứu lương thực giữa một trận lũ bất ngờ, giữ lại nguồn tiếp tế quý giá cho bộ đội trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông Hoàng Văn Địch sinh năm 1952, lớn lên trong một gia đình nông dân ở thôn Sơn Nam. Từ nhỏ, ông đã quen với việc băng suối, vượt rừng. Những con suối quanh bản không chỉ là nơi cung cấp nước mà còn là con đường quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày.
Chính sự quen thuộc với dòng nước và địa hình suối đá đã giúp ông trở thành một trong những người được tin cậy trong các nhiệm vụ vận chuyển lương thực thời chiến.
Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời ông xảy ra vào một buổi chiều mùa mưa.
Hôm ấy, một đoàn dân công của thôn Sơn Nam đang vận chuyển gạo đến một điểm tập kết phía bên kia suối.
Buổi sáng trời còn nắng nhẹ, nhưng đến chiều, mây đen kéo đến rất nhanh.
Gió nổi lên từng cơn mạnh, báo hiệu một trận mưa lớn sắp đến.
Khi đoàn vừa đến bờ suối, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi.
Ban đầu, nước suối vẫn còn thấp, đủ để mọi người lội qua.
Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, nước từ thượng nguồn đổ về rất nhanh.
Dòng nước trở nên đục ngầu và chảy xiết.
Một vài người trong đoàn đã kịp qua bờ bên kia, nhưng vẫn còn nhiều bao gạo đang được đặt tạm ở giữa suối trên những tảng đá lớn.
Bất ngờ, một đợt nước lớn ập tới.
Những bao gạo bắt đầu trôi khỏi vị trí.
Nhìn thấy cảnh đó, ông Hoàng Văn Địch lập tức lao xuống dòng nước.
Một người trong đoàn gọi lớn:
- “Nguy hiểm lắm, quay lại đi!”
Nhưng ông Địch vẫn tiếp tục tiến về phía những bao gạo đang bị cuốn trôi.
Nước suối dâng cao đến ngang hông, chảy mạnh khiến ông phải bám vào một tảng đá lớn để giữ thăng bằng.
Ông với tay, kéo một bao gạo đang trôi gần đó, rồi đẩy nó lên một tảng đá cao hơn.
Sau đó, ông tiếp tục giữ lại bao thứ hai.
Những người khác thấy vậy cũng nhanh chóng hỗ trợ.
Họ tạo thành một hàng người, chuyền từng bao gạo vào bờ.
Mưa vẫn trút xuống không ngừng.
Nước suối ngày càng dâng cao.
Sau gần một giờ làm việc trong điều kiện nguy hiểm, phần lớn số gạo đã được cứu lên bờ.
Khi mọi người kiểm tra lại số bao gạo còn nguyên vẹn, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông Địch lúc ấy ướt sũng từ đầu đến chân, tay chân run lên vì lạnh.
Một người trong đoàn vỗ vai ông và nói:
- “Nếu không có anh, chắc nhiều bao gạo đã trôi mất.”
Ông chỉ cười, rồi cùng mọi người buộc lại các bao gạo cho chắc chắn.
Không chỉ một lần, ông Hoàng Văn Địch còn tham gia nhiều nhiệm vụ vận chuyển và bảo vệ lương thực trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.
Có những ngày mưa lớn kéo dài, có những hôm suối dâng cao bất ngờ. Nhưng ông chưa từng từ chối nhiệm vụ.
Những năm tháng làm nhiệm vụ bên những dòng suối là quãng thời gian gian khổ nhưng đầy ý nghĩa trong cuộc đời ông.
Sau khi chiến tranh lắng xuống, ông Hoàng Văn Địch trở về với cuộc sống thường ngày ở thôn Sơn Nam.
Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Nhưng với tinh thần của người từng giữ lại những bao gạo giữa dòng lũ, ông không nản chí.
Ông cùng gia đình khai hoang thêm đất, trồng lúa và trồng ngô.
Người dân trong thôn Sơn Nam vẫn nhớ hình ảnh ông Địch - người đàn ông quen với dòng suối, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi cần.
Những buổi tối mùa đông, khi con cháu quây quần bên bếp lửa, ông thường kể lại câu chuyện cứu gạo giữa dòng lũ năm xưa.
Có lần, đứa cháu hỏi:
- “Ông có sợ khi xuống suối lúc nước lớn không?”
Ông cười hiền:
- “Sợ chứ. Nhưng để gạo trôi thì càng lo hơn.”
Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Hoàng Văn Địch vẫn giữ thói quen ra bờ suối mỗi buổi sáng - nơi ông từng lao xuống dòng nước để giữ lại những bao gạo quý giá năm ấy.
Ở thôn Sơn Nam, câu chuyện về ông - người giữ lại những bao gạo giữa dòng lũ - vẫn được kể lại như một minh chứng cho lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của người dân vùng cao trong những năm tháng chiến tranh.



