Bài viết

GIỬ LỬA NIỀM TIN

Tây Ninh20/04/2026ĐẶNG TUẤN TÚ (XÃ LỘC NINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện của lịch sử không chỉ dừng lại ở những trang sách cũ, mà vẫn âm thầm chảy trong mạch sống của hôm nay, nhắc nhở mỗi người về cội nguồn, về trách nhiệm và về con đường phía trước. Câu chuyện của Bến
Củi – một xã trong ba xã sát nhập thành xã Lộc Ninh, tỉnh Tây Ninh những năm 1961–1965 là một trong những câu chuyện như thế. Đó không chỉ là ký ức của một vùng đất, mà còn là biểu tượng của ý chí con người, của niềm tin son sắt vào cách mạng, và hơn hết, là ngọn lửa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Không khó để nhận ra rằng, trong những năm tháng khốc liệt ấy, lực lượng thanh niên đã đóng vai trò vô cùng quan trọng. Họ không phải là những con người phi thường ngay từ đầu. Họ cũng xuất thân từ những gia đình công nhân, nông dân nghèo khó, cũng từng cầm cuốc, cầm dao lao động giữa những lô cao su bạt ngàn. Nhưng chính hoàn cảnh khắc nghiệt đã tôi luyện họ, biến họ thành những con người dám nghĩ, dám làm, dám hy sinh vì một lý tưởng lớn hơn bản thân mình. Những cái tên như Tám Liệt, Mười Măng, Ba Mịch… không chỉ là những chiến sĩ trong lịch sử, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến. Ở họ, ta thấy được một điểm chung rất rõ ràng: đó là lòng tin. Tin vào Đảng, tin vào cách mạng, tin rằng những hy sinh của mình hôm nay sẽ đổi lại độc lập, tự do cho ngày mai. Chính niềm tin ấy đã giúp họ vượt qua tất cả. Vượt qua cái đói, cái rét, vượt qua sự tra tấn, đe dọa của kẻ thù, thậm chí vượt qua cả nỗi sợ hãi. Họ sẵn sàng bước vào những trận đánh mà biết rằng có thể không trở về. Họ sẵn sàng rời xa gia đình, người thân để đi theo con đường cách mạng. Và có những người đã mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng điều đáng nói hơn cả, đó là họ không chiến đấu một mình. Phía sau họ là nhân dân – là những người mẹ, người cha, người chị âm thầm nuôi giấu, chở che. Phía trước họ là Đảng – người đã soi đường, chỉ lối, giúp họ hiểu vì sao phải chiến đấu, và chiến đấu vì điều gì. Chính sự gắn kết ấy đã tạo nên một sức mạnh vô cùng to lớn – sức mạnh của lòng dân, của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Nhìn lại câu chuyện Bến Củi, ta không chỉ thấy những trận đánh, những chiến công, mà còn thấy rõ một điều: cách mạng không phải là điều gì xa vời, mà bắt đầu từ chính con người – từ nhận thức, từ niềm tin và từ hành động. Khi con người đã có niềm tin đúng đắn, thì dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu, họ vẫn có thể đứng vững.

Ngày hôm nay, đất nước đã hòa bình, không còn tiếng súng, không còn những trận càn quét hay ấp chiến lược. Nhưng điều đó không có nghĩa là thế hệ trẻ được phép quên đi quá khứ, hay sống một cách thờ ơ, vô trách nhiệm. Bởi lẽ, mỗi thời đại đều có những “mặt trận” riêng, và thanh niên luôn là lực lượng đi đầu. Nếu như trước đây, thanh niên Bến Củi cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương, thì ngày nay, thanh niên đứng trước những thử thách mới: học tập, lao động, hội nhập quốc tế, chuyển đổi số, và đặc biệt là bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng trong bối cảnh thông tin đa chiều, phức tạp.

Không khó để thấy rằng, trên không gian mạng hiện nay, có rất nhiều thông tin sai lệch, xuyên tạc lịch sử, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, làm lung lay niềm tin của một bộ phận thanh niên. Nếu không có bản lĩnh chính trị vững vàng, rất dễ bị tác động, thậm chí bị cuốn theo những quan điểm lệch lạc. Chính vì vậy, bài học từ Bến Củi vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về niềm tin. Niềm tin không phải là điều tự nhiên mà có, mà cần được xây dựng trên nền tảng nhận thức đúng đắn. Thanh niên hôm nay cần chủ động học tập, tìm hiểu lịch sử, hiểu rõ vai trò của Đảng, từ đó hình thành cho mình một lập trường vững vàng.

Bên cạnh đó, thanh niên cũng cần phát huy tinh thần xung kích, sáng tạo trong lao động và học tập. Nếu ngày xưa, họ đào hào, dựng lũy để bảo vệ làng, thì hôm nay, họ có thể “xây dựng” quê hương bằng tri thức, bằng công nghệ, bằng những ý tưởng đổi mới. Mỗi người trẻ, dù ở vị trí nào, cũng đều có thể đóng góp vào sự phát triển chung của đất nước. Đặc biệt, trong công tác Đoàn và phong trào thanh niên, việc giáo dục lý tưởng cách mạng, bồi dưỡng bản lĩnh chính trị cho đoàn viên, thanh niên cần được đặt lên hàng đầu. Không chỉ dừng lại ở những khẩu hiệu, mà cần được thể hiện bằng những hoạt động cụ thể, thiết thực, gắn với đời sống của thanh niên. Tinh thần “bám đất, bám làng” năm xưa hôm nay có thể được hiểu theo một cách khác: đó là “bám thực tiễn, bám nhân dân”. Thanh niên cần gần dân, hiểu dân, chia sẻ với những khó khăn của cộng đồng, từ đó có những hành động thiết thực, ý nghĩa. Chính trong quá trình đó, họ sẽ trưởng thành, sẽ hiểu rõ hơn giá trị của sự cống hiến.

Câu chuyện Bến Củi khép lại bằng một chiến thắng, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn vang vọng đến hôm nay. Đó là lời nhắc nhở rằng: mỗi thế hệ đều có sứ mệnh riêng của mình. Nếu thế hệ cha anh đã hy sinh để giành độc lập, thì thế hệ hôm nay có trách nhiệm giữ gìn và phát triển thành quả ấy. Thanh niên hôm nay có thể không phải đối mặt với bom đạn, nhưng lại phải đối mặt với những thách thức không kém phần phức tạp. Và để vượt qua, không gì khác hơn là phải giữ vững niềm tin, giữ vững lý tưởng, và không ngừng nỗ lực.

Ngọn lửa của Bến Củi năm xưa không chỉ là ngọn lửa của chiến tranh, mà là ngọn lửa của ý chí, của niềm tin và khát vọng. Ngọn lửa ấy, nếu được gìn giữ và tiếp nối, sẽ trở thành nguồn động lực to lớn để thanh niên hôm nay vững bước trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Và có lẽ, điều ý nghĩa nhất khi nhắc lại câu chuyện ấy không phải chỉ để tự hào, mà là để mỗi người tự hỏi: mình sẽ làm gì để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn