Giữ lửa truyền thống – Tiếp bước tương lai.
"Tuổi trẻ thanh xuân như một cơn mưa rào, nhưng với thế hệ cha anh, cơn mưa ấy được dệt bằng bom đạn, bằng máu và bằng cả hoa lửa anh hùng." Mỗi lần lật mở những trang sử vàng của dân tộc, thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay lại không khỏi bồi hồi, xúc động trước một thời kỳ oanh liệt của đất nước – thời kỳ mà mỗi mét đất, mỗi ngọn cỏ đều thấm đẫm máu xương của các anh hùng, liệt sĩ. Đó là "thời hoa lửa", thời kỳ mà cả một thế hệ thanh niên đã gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ riêng tư để nghe t
"Tuổi trẻ thanh xuân như một cơn mưa rào, nhưng với thế hệ cha anh, cơn mưa ấy được dệt bằng bom đạn, bằng máu và bằng cả hoa lửa anh hùng."
Mỗi lần lật mở những trang sử vàng của dân tộc, thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay lại không khỏi bồi hồi, xúc động trước một thời kỳ oanh liệt của đất nước – thời kỳ mà mỗi mét đất, mỗi ngọn cỏ đều thấm đẫm máu xương của các anh hùng, liệt sĩ. Đó là "thời hoa lửa", thời kỳ mà cả một thế hệ thanh niên đã gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ riêng tư để nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ra trận với tinh thần:
“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.
Mà lòng phơi phới dậy tương lai”.
Nói đến thời hoa lửa, làm sao chúng ta có thể quên được hình ảnh 10 cô gái đồng trinh ở Ngã ba Đồng Lộc. Các chị ngã xuống khi tuổi đời mới mươi, mười chín, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Tiếng cuốc xới đất, tiếng cười trong trẻo của các chị giữa tọa độ chết đã trở thành bài ca bất tử.
Hay đó là câu chuyện về những chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972. 81 ngày đêm, xương máu các anh hòa vào lòng đất, hòa vào dòng sông Thạch Hãn cuộn chảy. Như nhà thơ Lê Bá Dương đã nghẹn ngào viết: “Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm Có tuổi đôi mươi thành sóng nước Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”.
Họ - những người trẻ tuổi năm ấy - không hề sợ hãi trước cái chết. Bởi trong tim họ, lý tưởng cách mạng, tình yêu Tổ quốc đã vượt lên trên tất cả. Họ đã sống và chiến đấu với tinh thần của người cộng sản kiên trung: "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh".
Thời hoa lửa không chỉ có tiếng bom gầm đạn rú, mà còn có những khoảng lặng vô cùng lãng mạn và nhân văn được lưu dấu qua những trang nhật ký. Đó là một Đặng Thùy Trâm với khát vọng sống, khát vọng yêu và cống hiến mãnh liệt giữa vùng đất lửa Đức Phổ. Đó là một Nguyễn Văn Thạc với những lời hẹn ước tuổi 20 gửi lại hậu phương trước khi vào chiến trường.
Những dòng chữ viết vội dưới ánh đèn dầu trong hầm hào, giữa hai trận đánh, chính là minh chứng rõ nét nhất cho tâm hồn trong sáng, cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam. Các anh, các chị đã biến những tháng năm gian khổ nhất thành những năm tháng rực rỡ nhất, biến thanh xuân của mình thành những "bông hoa lửa" rực cháy, soi sáng con đường đi đến ngày độc lập, tự do.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt Tổ quốc đã lành, nhưng ngọn lửa của tinh thần tự hào dân tộc từ "thời hoa lửa" ấy thì chưa bao giờ tắt. Nó đã và đang được trao truyền lại cho thế hệ Đoàn viên, thanh niên hôm nay.
Được sống trong hòa bình, độc lập, tuổi trẻ chúng tôi luôn tự hỏi: Mình phải làm gì để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh? Đoàn TNCS Hồ Chí Minh ngày nay là phong cách của sự Xung kích, Tình nguyện, Sáng tạo và Trách nhiệm:
· Có mặt ở những nơi đầu sóng ngọn gió, biên cương hải đảo, những nơi khó khăn mà Tổ quốc cần.
· Tình nguyện: Mang sức trẻ, kiến thức để chuyển đổi số, xây dựng nông thôn mới, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn.
· Sáng tạo: Không ngừng học tập, làm chủ khoa học công nghệ để đưa Việt Nam vững vàng bước vào kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.
Kỷ niệm về "thời hoa lửa" không phải để chúng ta đắm chìm trong quá khứ đau thương, mà là để tiếp thêm động lực, thắp sáng niềm tin. Mỗi câu chuyện của cha anh là một bài học vô giá về lòng yêu nước, về lý tưởng sống cao đẹp cho thanh niên hôm nay noi theo.



