GIỮ MÃI NGỌN LỬA THANH XUÂN

CÂU CHUYỆN GIỮ MÃI NGỌN LỬA THANH XUÂN
‘‘Thời hoa lửa của cựu thanh niên xung phong Bế Thị Luyên’’
Bà: Bế Thị Luyên
Sinh ngày: 10/10/1950
Hiện đang sinh sống tại: Thôn Nà Ỏi, xã Phong Quang, tỉnh Thái Nguyên.
Kỷ niện bà kể lại!
13 liệt sĩ thanh niên xung phong (TNXP) thuộc Đại đội 933, Đội 92 Bắc Thái (nay thuộc tỉnh Thái Nguyên) đã hy sinh vào ngày 09/8/1968. Họ hy sinh khi đang làm nhiệm vụ tại đập hồ Tân Minh (xã Thanh Vận, huyện Chợ Mới, tỉnh Bắc Kạn) trong trận lũ quét vỡ đập thủy lợi.
Tham gia lực lượng Thanh niên xung phong từ ngày 20/4/1967 khi mới mười bảy tuổi. Tuổi trẻ của bà gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi cuốc xẻng thay cho bút sách, công trường thay cho mái trường, ý thức được nề độc lập, thống nhất nước nhà là vô cùng quan trọng của mỗi thế hệ!
Những năm đó, bà cùng đơn vị được giao nhiệm vụ làm đường, xây dựng và bảo vệ các công trình giao thông tại đèo gió Bắc Kạn và thủy lợi ở khu vực miền núi. Trong đó, công trình đập hồ Tân Minh (xã Thanh Vận, huyện Chợ Mới, nay thuộc tỉnh Bắc Kạn) có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Đây là công trình thủy lợi nhằm tích nước phục vụ tưới tiêu sản xuất nông nghiệp, góp phần làm ra lúa gạo chi viện cho tiền tuyến miền Nam, trong những năm đất nước còn chia cắt. Mỗi mét đất đắp đập khi ấy không chỉ là công sức lao động, mà còn là trách nhiệm với hậu phương lớn của cả nước.
Nhắc lại ký ức năm 1968, giọng bà Luyên vẫn trầm xuống!
“Hôm đó, ngày 09 tháng 8 năm 1968, trời mưa từ chiều. Đến tối thì mưa nặng hạt, nước suối dâng cao. Sau bữa cơm tối đạm bạc ở công trường, nhiều tổ về trên bản, làng nghỉ, còn 13 anh chị em ở lại trực, trông coi đập. Đó là việc quen rồi, vì mùa mưa phải canh công trình suốt đêm.”
Nhưng đêm ấy, thiên nhiên trở nên dữ dội hơn bao giờ hết!
“Chúng tôi nghe tiếng nước đổ ầm ầm từ thượng nguồn, rồi đất đá cuốn theo dòng lũ. Con đập tạm không chịu nổi, vỡ ra. Mọi thứ diễn ra nhanh lắm… Chỉ nghe tiếng gọi nhau trong mưa gió, rồi mất hút.”
Trận lũ quét kinh hoàng ấy đã cướp đi sinh mạng của 13 liệt sĩ Thanh niên xung phong Đại đội 933, Đội 92 Bắc Thái. Họ hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ công trình giữa đêm mưa lũ.
Bà Luyên lặng đi một lúc rồi nói tiếp!
“Các bạn tôi còn trẻ lắm… có người mới mười sáu, mười bảy tuổi. Hôm trước còn ngồi ăn chung nắm cơm, vậy mà hôm sau đã nằm lại trong đất núi. Chúng tôi chỉ kịp đưa các bạn về, dựng tạm nấm mộ. Đau lắm, nhưng vẫn phải tiếp tục làm, vì đường còn đó, đập còn đó, nhiệm vụ còn đó.”
Với bà, ký ức về 13 đồng đội là vết hằn suốt đời. Nhưng cũng chính từ mất mát ấy, bà càng hiểu giá trị của hòa bình.
“Bây giờ nhìn ruộng đồng có nước tưới, thấy lúa xanh, tôi lại nghĩ đến công sức và cả máu xương của bao người. Các bạn tôi không còn nữa, nhưng đất nước thì còn.”
Với bà, ký ức về 13 đồng đội là vết hằn suốt đời. Nhưng cũng chính từ mất mát ấy, bà càng hiểu giá trị của hòa bình.
Tuổi mười bảy của bà Bế Thị Luyên đã gửi lại nơi công trường năm ấy. Còn hôm nay, trong từng câu chuyện bà kể, thế hệ sau vẫn nghe được nhịp đập của một thời hoa nở giữa lửa, nơi những người trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.
Rời công trường, rời những năm tháng thanh niên xung phong đầy gian khổ, bà Bế Thị Luyên trở về quê hương, bắt đầu một chặng đường mới, chặng đường của người phụ nữ xây dựng mái ấm gia đình giữa thời bình.
Bà lập gia đình, cùng chồng cần cù lao động, vượt qua muôn vàn khó khăn của những năm sau chiến tranh. Cuộc sống khi ấy còn thiếu thốn, nhưng bằng đức tính chịu thương chịu khó và ý chí của người từng đi qua bom đạn, bà vừa lao động sản xuất, vừa nuôi dạy con cái nên người.
Trong gia đình, bà luôn là người mẹ mẫu mực, người vợ thủy chung, giữ gìn nề nếp gia phong. Bà dạy con cháu sống trung thực, yêu lao động, biết trân trọng hòa bình và nhớ về sự hy sinh của thế hệ đi trước. Những câu chuyện về thời thanh niên xung phong, về đồng đội đã ngã xuống, trở thành bài học sống động nuôi dưỡng lòng yêu nước cho con cháu trong gia đình.
Gia đình bà nhiều năm liền đạt danh hiệu gia đình văn hóa, con cháu trưởng thành, chăm ngoan, tiếp nối truyền thống tốt đẹp của quê hương.
Với bà Luyên, hạnh phúc không phải điều gì lớn lao, mà là được thấy đất nước yên bình, ruộng đồng xanh tốt, con cháu được học hành đầy đủ những điều mà thế hệ bà đã từng đánh đổi cả tuổi trẻ để có được.
Tiếp tục gắn bó với nghĩa tình đồng đội!
Không chỉ tích cực trong công tác xã hội tại địa phương, bà Bế Thị Luyên còn là người giữ lửa nghĩa tình đồng đội năm xưa.
Từ năm 2007 đến năm 2021 bà đảm nhiệm vai trò Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong xã Dương Quang, trực tiếp tham gia tập hợp, kết nối các cựu TNXP trên địa bàn. Với bà, đây không chỉ là nhiệm vụ mà còn là tình cảm sâu nặng dành cho những người đã cùng mình đi qua thời hoa lửa.
Bà thường xuyên tổ chức gặp mặt truyền thống, thăm hỏi hội viên ốm đau, động viên gia đình hội viên có hoàn cảnh khó khăn, đề xuất chế độ chính sách cho cựu TNXP. Những buổi sinh hoạt hội không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn là nơi thế hệ đi trước truyền lửa cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và còn là giáo dục cho thế hệ trẻ ngày nay tại địa phương, truyền tiếp ngọn lửa của thanh niên Việt Nam!




