GIỮ SỰ SỐNG GIỮA BOM ĐẠN
Câu chuyện là hồi ký của một nữ quân y quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên), người đã cứu chữa thương binh ngay trong bom đạn. Nơi không đủ thuốc men, bàn mổ là tấm ván, và mỗi ca cứu người đều là cuộc chạy đua với thời gian.
Bà Nguyễn Thị Hòa nói rằng, bà học làm quân y bằng cách vừa học vừa cứu người.
Thuốc ít. Bông băng thiếu. Nhiều khi phải giặt lại băng cũ để dùng tiếp.
“Không cứu thì người ta chết.”
Có ca mổ diễn ra khi pháo nổ gần. Đất rung. Đèn tắt. Bà vẫn phải tiếp tục.
“Dừng tay là mất người.”
Chiến tranh kết thúc. Bà trở về làm y tá xã. Không còn bom, nhưng thói quen làm nhanh, làm gọn vẫn còn.
Có những người giữ sự sống bằng đôi tay không bao giờ được phép run.



