Bài viết

Giữ Thành Cổ trong mưa bom lửa đạn

Quảng Trị24/06/2026Đoàn Trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn Phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng những chiến công oanh liệt và cả những hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ cha anh. Đối với em, một trong những câu chuyện để lại nhiều xúc động nhất là câu chuyện của ông Nguyễn Kiến Nguỳ – một cựu chiến binh đã trực tiếp tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua lời kể của ông, em hiểu hơn về những năm tháng chiến tranh ác liệt và càng trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.

Ông Nguyễn Kiến Nguỳ là người đã từng tham gia chiến đấu tại các mặt trận Cửa Việt và Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Đây là một trong những chiến trường khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, nơi diễn ra những trận chiến ác liệt kéo dài nhiều tháng với sự tàn phá khủng khiếp của bom đạn. Khi nhắc lại những ký ức ấy, ánh mắt ông vẫn đượm buồn như đang sống lại những ngày tháng không thể nào quên.

Ông kể rằng thời điểm đó, bom đạn của địch trút xuống gần như suốt ngày đêm. Mặt đất rung chuyển sau mỗi đợt pháo kích, khói lửa bao trùm khắp chiến trường. Có những lúc vừa đào xong hầm trú ẩn thì chỉ ít phút sau bom đạn đã san phẳng tất cả. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng và bụi đất. Những người lính phải sống, chiến đấu và sinh hoạt trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề.

Điều khiến em xúc động nhất là sự chân thật trong lời kể của ông. Ông không nói rằng những người lính năm xưa không biết sợ. Trái lại, ông thừa nhận rằng ai cũng sợ trước bom đạn, bởi cái chết luôn cận kề. Có những trận pháo kích dữ dội đến mức mọi người chỉ biết ôm chặt khẩu súng và cầu mong mình còn sống sau khi đợt bom kết thúc. Nhưng vượt lên trên nỗi sợ hãi ấy là tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước. Các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ trận địa, quyết không lùi bước.

Ông kể rằng có những người đồng đội vừa còn trò chuyện cùng nhau thì chỉ ít phút sau đã ngã xuống vì một loạt đạn pháo. Có những người hy sinh ngay bên cạnh mình nhưng những người còn sống không có thời gian để đau buồn, bởi nhiệm vụ chiến đấu vẫn tiếp tục. Họ phải nén đau thương, tiếp tục chiến đấu để giữ vững trận địa, bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Trong suốt 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, mỗi mét đất nơi đây đều thấm đẫm mồ hôi, máu và nước mắt của các chiến sĩ. Dù đối mặt với hỏa lực mạnh hơn rất nhiều lần từ đối phương, những người lính vẫn kiên quyết giữ vững ý chí chiến đấu. Với họ, bảo vệ Thành cổ không chỉ là nhiệm vụ quân sự mà còn là danh dự, là trách nhiệm đối với Tổ quốc và nhân dân.

Khi lắng nghe câu chuyện của ông Nguyễn Kiến Nguỳ, em vừa cảm thấy tự hào vừa không khỏi xúc động. Qua những lời kể giản dị nhưng chân thực, em hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những chiến công hào hùng được ghi trong sách sử. Chiến tranh còn là những mất mát, đau thương, là những nỗi sợ hãi rất đời thường mà con người phải đối mặt. Chính vì vậy, sự hy sinh và lòng dũng cảm của những người lính càng trở nên cao quý và đáng trân trọng hơn.

Câu chuyện của ông mang ý nghĩa sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Nó nhắc nhở chúng em rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu xương và cả tính mạng của biết bao thế hệ đi trước. Chúng em cần biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc, đồng thời có trách nhiệm giữ gìn và phát huy những thành quả mà cha ông đã để lại.

Từ câu chuyện ấy, em học được bài học về lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm. Những người lính năm xưa không phải là những con người không biết sợ, mà là những con người đã dám vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân để hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Đó chính là phẩm chất cao đẹp mà thế hệ trẻ hôm nay cần noi theo.

Em mong muốn chia sẻ câu chuyện về ông Nguyễn Kiến Nguỳ đến nhiều bạn trẻ hơn nữa để mọi người hiểu rõ hơn về sự khốc liệt của chiến tranh, thêm trân trọng giá trị của hòa bình và biết sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước. Những ký ức của các cựu chiến binh không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là bài học quý giá cho hiện tại và tương lai.

Thông điệp:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính. Thế hệ trẻ cần biết ơn, trân trọng lịch sử, sống có lý tưởng, trách nhiệm và không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh cao cả của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn