GIỮ TỪNG TẤC ĐẤT QUÊ HƯƠNG
Nguyễn Tuấn Tú
Ngày ấy, trên một vùng đất xa xôi của Tổ quốc, có những người lính trẻ đã đứng giữa chiến trường với một niềm tin giản dị:
Phía sau họ là quê hương.
Vì thế, dù khó khăn đến đâu, họ vẫn quyết tâm giữ từng tấc đất mình được giao.
Buổi chiều hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ một vị trí quan trọng.
Đó chỉ là một quả đồi không lớn, xung quanh là những cánh rừng trải dài.
Nhưng với những người lính, nơi ấy không chỉ là một vị trí trên bản đồ.
Nó là một phần đất của quê hương.
Người chỉ huy nhìn anh em trong đơn vị rồi nói:
– Chúng ta phải giữ vững vị trí này.
Không ai hỏi vì sao.
Bởi mỗi người đều hiểu.
Trong đơn vị có Thành, một chiến sĩ quê miền quê Bắc Bộ.
Anh nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.
Trong ba lô của Thành luôn có một tấm ảnh gia đình.
Trong ảnh là mẹ, cha và cô em gái nhỏ.
Mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy ra nhìn.
Người đồng đội bên cạnh hỏi:
– Bao giờ hòa bình, cậu muốn làm gì?
Thành cười:
– Về quê làm ruộng. Rồi sửa lại mái nhà cho mẹ.
– Chỉ thế thôi à?
– Ừ. Bình yên là được.
Không ai nghĩ rằng một ước mơ giản dị như vậy lại trở thành điều quý giá đến thế.
Đêm xuống.
Những người lính thay nhau canh gác.
Trời lạnh.
Sương phủ trắng trên những tán cây.
Thành ngồi bên đồng đội, lấy chiếc khăn mẹ gửi ra.
Người bạn hỏi:
– Mẹ gửi à?
– Ừ.
– Nhớ nhà không?
Thành nhìn về phía xa.
– Nhớ chứ. Nhưng còn việc phải làm.
Người bạn gật đầu.
Cả hai lại im lặng.
Phía trước là trận địa.
Phía sau là quê hương
Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra.
Tiếng súng vang lên giữa núi rừng.
Những người lính giữ vững vị trí.
Có lúc tình hình trở nên rất căng thẳng.
Nhưng không ai bỏ vị trí.
Người này động viên người kia.
Người bị thương được đồng đội hỗ trợ.
Tất cả cùng giữ lấy phần đất mình được giao.
Thành nhớ lời mẹ:
“Con đi đâu thì cũng nhớ mình là người của quê hương.”
Anh nhìn những người đồng đội bên cạnh.
Không ai nói gì.
Nhưng trong ánh mắt của họ có chung một quyết tâm.
Không để mất vị trí.
Trận đánh kéo dài.
Đến cuối ngày, đơn vị vẫn giữ được trận địa.
Những người lính ngồi bên nhau sau giờ chiến đấu.
Có người mệt mỏi.
Có người bị thương.
Có người lặng lẽ nhìn về phía đồng đội không còn trở lại.
Thành lấy tấm ảnh gia đình ra.
Anh nhìn thật lâu.
Rồi nói:
– Sau này hòa bình, nhất định tôi sẽ đưa các cậu về quê tôi chơi.
Một người bạn cười:
– Nhớ đấy nhé.
Thành gật đầu.
Không ai biết lời hẹn ấy sau này chỉ còn một người có thể thực hiện
Những ngày tiếp theo, chiến trường tiếp tục khốc liệt.
Đơn vị vẫn bám trụ.
Có những người lần lượt nằm lại.
Có những cái tên được nhắc trong những buổi điểm danh nhưng không còn tiếng trả lời.
Thành cũng đã không trở về sau một trận chiến.
Trước khi ra đi, anh vẫn giữ tấm ảnh gia đình trong túi áo.
Người đồng đội tìm thấy nó sau trận đánh.
Tấm ảnh đã cũ nhưng khuôn mặt những người trong ảnh vẫn còn nguyên.
Anh cầm tấm ảnh rất lâu.
Rồi tự nhủ:
“Tôi sẽ mang nó về cho mẹ cậu.
Ngày hòa bình đến.
Người đồng đội năm nào trở về quê Thành.
Mẹ anh đã già.
Khi nhận lại tấm ảnh, bà ôm vào ngực.
Bà không hỏi nhiều.
Chỉ nói:
– Nó có nhắc đến nhà không con?
Người đồng đội gật đầu.
– Anh ấy nhắc mẹ nhiều lắm.
Bà quay mặt đi.
Ngoài sân, gió thổi qua hàng cây.
Có lẽ trong lòng người mẹ ấy, con trai vẫn đang ở đâu đó trên một con đường xa
Nhiều năm sau, nơi Thành từng chiến đấu đã trở thành một vùng đất bình yên.
Cỏ xanh phủ lên những dấu vết của chiến tranh.
Những con đường mới mở qua những khu rừng ngày trước.
Một thế hệ trẻ lớn lên mà không phải biết tiếng súng là gì.
Nhưng ở đó vẫn có một tấm bia ghi tên những người đã hy sinh.
Mỗi năm, người ta lại đến thắp hương.
Có người đặt một bó hoa.
Có người đứng lặng trước những cái tên.
Và có người kể cho con cháu nghe:
“Ngày trước, các chú đã giữ mảnh đất này.”
Hôm nay, chúng ta có thể bước đi trên những con đường bình yên.
Có thể trở về nhà sau một ngày làm việc.
Có thể nhìn cánh đồng xanh, những mái nhà mới và những đứa trẻ vui chơi.
Nhưng phía sau sự bình yên ấy là ký ức về một thế hệ đã từng đứng nơi tuyến đầu.
Họ không nghĩ mình đang làm điều gì quá lớn lao.
Họ chỉ nghĩ:
Đây là đất của quê hương.
Và họ phải giữ.
Giữ từng tấc đất.
Giữ từng con đường.
Giữ từng mái nhà.
Giữ lấy bình yên cho những người ở phía sau.
Có những người đã trở về.
Có những người mãi mãi nằm lại.
Nhưng tất cả đều góp phần viết nên một câu chuyện không thể lãng quên.
Giữ từng tấc đất quê hương
không chỉ là câu chuyện về một trận chiến.
Đó là câu chuyện về lòng yêu nước, về tình đồng đội và về những con người đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ nơi họ gọi là quê hương.
Và hôm nay, mỗi bước chân bình yên trên mảnh đất này chính là một lời nhắc nhở:
Hãy biết trân trọng hòa bình, bởi từng tấc đất bình yên đều mang theo dấu chân của những người đã đi trước.



