GIỮ VỮNG CAO ĐIỂM
Sáng ngày 22 tháng 12, trong tiết trời se lạnh của những ngày cuối năm, em được theo bố mẹ đến thăm ông Thời– một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngôi nhà của ông giản dị, yên bình, nhưng trên bức tường là những tấm huân chương lặng lẽ tỏa sáng như chứng nhân của một thời oanh liệt.
Ông nhìn em, ánh mắt trầm lắng nhưng kiên định. Ông chậm rãi nói:
“Có một trận đánh đã theo ông suốt cả cuộc đời – đó là trận giữ vững một cao điểm. Ông kể cho cháu nghe nhé…”
Cao điểm ấy nằm ở vị trí cửa ngõ chiến lược. Nếu để mất, cả tuyến phòng thủ phía sau sẽ bị uy hiếp, nhân dân dưới chân núi sẽ rơi vào vòng lửa đạn. Chúng tôi hiểu rõ điều đó, nên ai cũng xác định: còn người là còn trận địa.
Địch bắt đầu tấn công từ sáng sớm. Pháo bắn dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Hết loạt này đến loạt khác, như muốn san phẳng cả ngọn đồi. Trung đội chúng tôi bám chặt chiến hào, tai ù đặc, tay nắm chặt súng, mắt không rời trận địa.
Ngày thứ nhất trôi qua trong khói lửa. Ngày thứ hai, thứ ba… địch không ngừng tiến công. Mỗi lần chúng xông lên, chúng tôi lại đánh bật ra. Nhưng lực lượng ngày càng mỏng. Đồng đội lần lượt bị thương, có người không bao giờ đứng dậy nữa.
Đến ngày thứ bảy, trung đội chỉ còn lại mười người. Đạn dược gần cạn, nước uống không còn. Cổ họng khô rát, môi nứt toác, nhưng không ai rời vị trí. Nhìn anh em, tôi đứng dậy giữa chiến hào, nói lớn:
“Còn người là còn cao điểm. Sau lưng ta là nhân dân!”
Câu nói ấy không phải để hô hào, mà là lời nhắc nhở cho chính bản thân tôi và cho tất cả anh em: không được lùi, dù chỉ một bước.
Chúng tôi thay nhau bám trận địa. Người ngã xuống thì người khác lập tức tiến lên, lấp vào vị trí còn khói súng. Có đồng chí bị thương nặng vẫn xin ở lại giữ súng, chỉ đến khi không còn cầm nổi mới chịu rút xuống phía sau.
Đêm xuống, cao điểm chìm trong im lặng nặng nề. Không còn pháo, không còn tiếng hô xung phong, chỉ còn tiếng thở gấp của những người lính kiệt sức. Nhưng cao điểm ấy vẫn đứng vững.
Sáng ngày thứ tám, khi ánh mặt trời vừa ló rạng, chúng tôi nghe thấy tiếng súng quen thuộc từ phía sau. Quân tiếp viện đã tới. Anh em ôm chầm lấy nhau, nước mắt hòa cùng bụi đất. Cao điểm được giữ trọn vẹn.
Sau chiến tranh, tôi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng mỗi lần nhìn vào tấm huân chương, tôi lại nghĩ đến những đồng đội đã nằm lại trên ngọn đồi ấy.
Với tôi, anh hùng không phải một cá nhân, mà là tất cả những người đã ngã xuống để giữ từng tấc đất của Tổ quốc.
Ông kể xong, căn phòng lặng đi. Em nhìn những huân chương trên ngực áo ông, chợt hiểu rằng đằng sau mỗi tấm huân chương là mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao con người.
Cao điểm năm xưa đã trở lại màu xanh của cỏ cây, nhưng tinh thần giữ vững cao điểm thì vẫn còn mãi – trong trái tim những người lính và trong ký ức của các thế hệ hôm nay.
Em thầm hứa với lòng mình: Sẽ học tập, rèn luyện và sống xứng đáng với những người đã giữ vững cao điểm ấy bằng cả cuộc đời.



