GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG GIAN KHÓ
Trong những câu chuyện “thời hoa lửa”, có những người lính được nhớ đến bởi sự chắc chắn, điềm tĩnh và tinh thần giữ vững đội hình trong những năm tháng nhiều thử thách. Với ông Trần Ngọc Cảnh, sinh ngày 15 tháng 6 năm 1954, từng mang cấp bậc Trung úy, quãng đời quân ngũ là một phần thanh xuân sâu sắc, nơi ông được rèn luyện để biết sống kỷ luật, biết làm việc rõ ràng và biết đặt trách nhiệm tập thể lên trên sự thuận tiện của riêng mình.
Thời còn trong quân ngũ, đất nước vẫn trải qua giai đoạn nhiều khó khăn, đòi hỏi người lính luôn giữ tinh thần sẵn sàng. Mỗi ngày trong đơn vị đều gắn với nhiệm vụ cụ thể: huấn luyện, trực gác, sinh hoạt, chuẩn bị quân tư trang, kiểm tra đội hình, nhận lệnh và triển khai phần việc được phân công. Trong môi trường ấy, chỉ cần một người lơi lỏng, cả nhịp chung có thể bị ảnh hưởng. Vì vậy, giữ vững đội hình không chỉ là đứng đúng vị trí, mà còn là giữ vững tinh thần, kỷ luật và sự phối hợp giữa đồng đội.
Với cấp bậc Trung úy, ông Cảnh hiểu rằng người cán bộ trong đơn vị phải làm cầu nối chắc chắn giữa yêu cầu nhiệm vụ và anh em trong đội hình. Khi nhận chỉ đạo, phải nắm rõ nội dung; khi truyền đạt lại, phải nói ngắn gọn, dễ hiểu; khi đồng đội còn băn khoăn, phải giải thích, nhắc nhở và động viên đúng lúc. Có những phần việc không lớn, nhưng nếu được chuẩn bị kỹ và phối hợp tốt thì tập thể sẽ thêm vững vàng.
Cốt truyện thời hoa lửa của ông là câu chuyện về sự bình tĩnh giữ nhịp trong tập thể. Có những ngày nhiệm vụ nối tiếp, có khi điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn, có lúc anh em thấm mệt sau huấn luyện, nhưng người lính vẫn phải giữ tác phong nghiêm túc. Một lời nhắc đúng lúc, một lần kiểm tra lại đội hình, một thái độ điềm đạm trước công việc khó đều có thể giúp đồng đội thêm yên tâm.
Trong ký ức quân ngũ, tình đồng đội là điều sâu nặng. Những người lính cùng nhau chia sẻ khó khăn, cùng rút kinh nghiệm sau nhiệm vụ, cùng nhắc nhau giữ quân tư trang, giữ sức khỏe và giữ niềm tin vào việc chung. Chính tình đồng đội ấy làm cho kỷ luật quân ngũ không khô cứng, mà trở thành sức mạnh gắn kết mỗi con người trong đội hình.
Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ ngày 11/10/2004 tại TDP Lộc An, những bài học từ thời quân ngũ vẫn là hành trang quý đối với ông. Nhưng phần sâu đậm nhất trong câu chuyện về ông Trần Ngọc Cảnh vẫn là hình ảnh người Trung úy của một thời hoa lửa: chắc chắn trong lời nói, điềm tĩnh trong tác phong, gần gũi với đồng đội và luôn giữ vững trách nhiệm với đội hình chung.
Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng tuổi trẻ sôi nổi, mà còn là quá trình con người được rèn luyện để sống có nguyên tắc, có bản lĩnh và có nghĩa tình. Chính sự chắc chắn, kỷ luật và trách nhiệm ấy đã góp phần làm sáng đẹp phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, kiên cường, sâu sát và đáng tin cậy.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ:
Từ câu chuyện của ông Trần Ngọc Cảnh, thanh thiếu nhi hôm nay có thể học được rằng trong tập thể, mỗi người đều có trách nhiệm giữ nhịp chung. Hãy biết sống kỷ luật, nói rõ việc, làm chắc việc, quan tâm đến đồng đội, bạn bè và giữ trong mình ngọn lửa cống hiến cho quê hương, đất nước.



