GIỮ VỮNG MẠCH NGẦM GIỮA LÒNG ĐỊCH
Trong những năm tháng ác liệt nhất tại chiến trường Quảng Trị, bác Nguyễn Hữu Lương – khi đó là Thượng úy, cán bộ nghiệp vụ Ban An ninh – đã trực tiếp tham gia xây dựng và bảo vệ mạng lưới cơ sở bí mật ngay trong vùng kiểm soát gắt gao của địch, nơi chỉ một sơ suất nhỏ cũng phải đánh đổi bằng sinh mạng. Câu chuyện là ký ức về một lần mạch liên lạc bị lộ, đồng đội ngã xuống để bảo toàn tài liệu, và sự bình tĩnh đến lạnh người của người cán bộ an ninh giữa lằn ranh sinh tử. Đó là cuộc đấu trí khôn
Những năm 1966–1967, Quảng Trị là chiến trường nóng bỏng, nơi ranh giới giữa ta và địch không phải là chiến hào mà là từng ngôi nhà, từng con ngõ, từng ánh mắt nghi ngờ. Với cấp bậc Thượng úy, giữ vai trò cán bộ nghiệp vụ, bác Nguyễn Hữu Lương được giao phụ trách xây dựng và giữ an toàn cho một mạch cơ sở bí mật chuyên thu thập tin tức, chuyển tài liệu và bảo vệ cán bộ nằm vùng. “Làm an ninh lúc ấy không có tiếng súng mà tim lúc nào cũng đập mạnh hơn bom nổ,” bác kể, giọng chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự căng thẳng của ký ức xưa.
Một đêm cuối mùa mưa năm 1967, khi bác đang trực tiếp kiểm tra tuyến liên lạc tại một làng ven sông Thạch Hãn thì nhận được tin báo: một cơ sở có dấu hiệu bị theo dõi. Không kịp báo cáo cấp trên, bác quyết định tự mình tiếp cận để xử lý tình huống. Trong căn nhà tranh tối om, người giao liên trẻ tuổi vừa kịp đưa cho bác túi tài liệu thì vòng vây địch đã khép chặt. “Lúc đó tôi chỉ kịp nghĩ, tài liệu phải sống, còn mình thì tùy số phận,” bác Lương nhớ lại.
Cuộc rút lui diễn ra trong im lặng nghẹt thở, đồng đội trẻ đã chủ động đánh lạc hướng để bác mang tài liệu thoát ra cửa sau. Tiếng súng nổ vang trong đêm, người giao liên ngã xuống, còn bác Lương ôm chặt túi hồ sơ lao vào màn mưa rừng. Khi trở về căn cứ an toàn, bác lặng người rất lâu, bởi bác hiểu rõ, chiến công của mình được đánh đổi bằng sinh mạng của đồng đội. “Làm an ninh là vậy, không có cờ hoa, chỉ có sự mất mát thầm lặng,” bác nói, giọng trầm xuống, như một lời tự nhắc không bao giờ quên.



