GIỮ VỮNG TÁC PHONG NGƯỜI LÍNH TRONG NHỮNG NĂM THÁNG RÈN LUYỆN
Nhập ngũ đầu thập niên chín mươi, bác Nguyễn Văn Dũng tham gia quân đội trong giai đoạn đất nước tiếp tục ổn định và đổi mới. Trên cương vị chiến sĩ huấn luyện, trực gác và bảo vệ đơn vị, bác cùng đồng đội kiên trì rèn luyện, giữ vững kỷ luật. Câu chuyện là hồi ức sâu lắng về tác phong, trách nhiệm và sự trưởng thành của người lính trong thời hoa lửa còn vang dư âm.
Tôi gặp bác Nguyễn Văn Dũng trong một buổi chiều yên ả. Bác nói chuyện chậm rãi, ánh mắt điềm tĩnh, toát lên phong thái của một người đã quen với nếp sống kỷ luật và nguyên tắc suốt nhiều năm.
Bác Nguyễn Văn Dũng sinh năm 1971. Năm 1992, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, bác nhập ngũ. Đó là giai đoạn đất nước đang từng bước đổi mới, đời sống xã hội dần ổn định, nhưng nhiệm vụ của quân đội vẫn luôn đòi hỏi tinh thần sẵn sàng, kỷ luật và trách nhiệm cao.
Bác được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ huấn luyện và bảo vệ. Những ngày đầu quân ngũ, cường độ rèn luyện khiến nhiều chiến sĩ trẻ chưa quen. Sáng tập điều lệnh, thao trường; chiều học kỹ thuật, chiến thuật; tối trực gác, tuần tra. Nhịp sinh hoạt chặt chẽ buộc mỗi người phải nhanh chóng thích nghi.
Bác kể: “Ban đầu mệt lắm, nhưng dần dần thấy mình thay đổi. Đi đứng, nói năng đều chững chạc hơn.”
Những ca trực đêm nối tiếp nhau trong tĩnh lặng. Khi doanh trại chìm vào giấc ngủ, người lính vẫn đứng gác dưới ánh đèn mờ, lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Bác và đồng đội luôn nhắc nhau giữ tỉnh táo, không được chủ quan dù chỉ trong khoảnh khắc.
Ngoài nhiệm vụ trực gác, bác tham gia nhiều đợt huấn luyện dã ngoại. Điều kiện sinh hoạt ngoài trời thiếu thốn, ăn uống đạm bạc, ngủ nghỉ tạm bợ, nhưng kỷ luật vẫn được giữ nghiêm. “Qua mỗi đợt dã ngoại, tôi thấy mình cứng cáp hơn, biết chịu trách nhiệm hơn,” bác nhớ lại.
Cuộc sống doanh trại thời đó còn nhiều khó khăn. Bữa ăn chưa đủ đầy, nước sinh hoạt hạn chế, anh em phải tranh thủ tăng gia sản xuất để cải thiện đời sống. Những giờ lao động tập thể sau huấn luyện giúp gắn kết tình đồng đội, xua tan mệt mỏi.
Trong suốt thời gian phục vụ, bác Nguyễn Văn Dũng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, giữ vững tác phong người lính. “Ở quân đội, ai cũng phải tự giác. Một người lơ là là ảnh hưởng đến cả đơn vị,” bác chia sẻ.
Năm 1997, bác Nguyễn Văn Dũng xuất ngũ, trở về địa phương. Với quá trình phục vụ nghiêm túc, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao, bác được trao tặng Kỷ niệm chương Cựu chiến binh Việt Nam.
Khi được hỏi điều gì còn đọng lại sâu sắc nhất sau quãng đời quân ngũ, bác mỉm cười nhẹ: “Là tác phong và kỷ luật. Những năm tháng ấy theo tôi suốt cuộc đời.”
Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Dũng khép lại nhẹ nhàng, để lại hình ảnh một người lính hậu chiến trưởng thành từ rèn luyện, góp phần giữ gìn nền nếp và sự ổn định cho quê hương trong thời kỳ đổi mới.



