Giữ vững tuyến đường – ông Nguyễn Xuân Nghiêm
Sinh năm 1949, ông Nguyễn Xuân Nghiêm bước vào tuổi thanh niên khi đất nước còn trong khói lửa. Ông tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, giữ cương vị đội phó, cấp bậc U2, thuộc đơn vị F10. Công việc của ông và đồng đội là đảm bảo giao thông thông suốt – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng có ý nghĩa sống còn đối với chiến trường.
Trong ký ức của ông, có một tình huống mà ông luôn nhắc lại như một minh chứng cho tinh thần “còn đường là còn người”.
Đó là một đêm cuối năm, sau một đợt ném bom dữ dội, tuyến đường vận chuyển chính của đơn vị bị phá hỏng nghiêm trọng. Hố bom chồng lên hố bom, đất đá vùi lấp, xe không thể đi qua. Trong khi đó, đoàn xe phía sau đang chở lương thực và đạn dược cần gấp cho tuyến trước.
Nếu con đường không được khắc phục ngay trong đêm, việc tiếp tế sẽ bị gián đoạn.
Là đội phó, ông Nghiêm nhanh chóng tổ chức lực lượng. Dưới ánh đèn dầu được che kín, ông cùng anh em lao vào san lấp hố bom, dùng cuốc xẻng và cả tay không để dọn đất đá. Ông kể: “Không ai bảo ai, chỉ biết phải làm thật nhanh, vì phía trước đang chờ”.
Giữa lúc công việc đang gấp rút, máy bay địch quay lại. Cả đội phải tạm dừng, ẩn nấp. Khi tiếng bom vừa dứt, ông là người đứng lên đầu tiên, hô anh em tiếp tục. Áp lực thời gian, nguy hiểm luôn cận kề, nhưng không ai bỏ vị trí.
Sau nhiều giờ làm việc liên tục, con đường tạm thời được khôi phục. Ông trực tiếp đứng ở đoạn khó nhất, hướng dẫn từng xe đi qua an toàn. Khi chiếc xe cuối cùng vượt qua, ông mới thực sự yên tâm.
Chuyến hàng đến được tuyến trước đúng lúc, góp phần giữ vững thế trận.
Sau chiến tranh, ông Nguyễn Xuân Nghiêm trở về quê hương với cuộc sống đời thường. Những năm đầu còn nhiều khó khăn, sức khỏe bị ảnh hưởng do những tháng ngày gian khổ. Nhưng ông không nản lòng. Ông cần mẫn lao động, nuôi dạy con cái, sống giản dị và trách nhiệm.
Ở địa phương, ông luôn là người gương mẫu, tích cực tham gia các hoạt động. Mỗi khi có dịp gặp gỡ đoàn viên, thanh niên, ông lại kể về đêm giữ đường năm ấy – không phải để nói về bản thân, mà để nhắc về tinh thần trách nhiệm và sự đoàn kết.
Hiện nay, ở tuổi ngoài 70, sức khỏe ông đã giảm sút, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, lạc quan. Ông luôn tin tưởng vào thế hệ trẻ, mong các bạn tiếp tục phát huy truyền thống, sống có ích cho xã hội.
Câu chuyện của ông Nguyễn Xuân Nghiêm cho thấy: trong chiến tranh, có những con người không trực tiếp cầm súng, nhưng chính họ đã giữ cho mạch sống của chiến trường không bị đứt đoạn. Đó chính là những “hoa lửa” – âm thầm nhưng bền bỉ, thắp sáng niềm tin cho hôm nay và mai sau.


