Cựu chiến binh

GIỮ VỮNG TUYẾN SAU TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG TIẾNG SÚNG

Sau ngày nhập ngũ, bác Lê Đăng Huấn được điều động về làm nhiệm vụ bảo vệ hậu phương tại chiến trường tỉnh Cao Bằng. Công việc không trực tiếp nổ súng nhưng luôn tiềm ẩn hiểm nguy bởi các hoạt động phá hoại, thâm nhập của đối phương. Trong vai trò chiến sĩ bảo vệ và sau đó là tổ phó an ninh đơn vị, bác đã góp phần giữ vững sự an toàn cho tuyến sau. Đó là mặt trận thầm lặng nhưng không kém phần cam go.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Quyền (Chi Đoàn mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không phải mọi thời hoa lửa đều hiện lên bằng tiếng súng và khói đạn. Có những năm tháng chiến tranh được đo bằng sự căng thẳng âm thầm, bằng những đêm trắng không ngủ. Đối với bác Lê Đăng Huấn, quãng thời gian công tác tại khu vực hậu cần chiến trường tỉnh Cao Bằng chính là một ký ức như thế.

Năm 1984, sau huấn luyện tân binh, bác được biên chế về Đại đội bảo vệ thuộc Tiểu đoàn 215, làm nhiệm vụ canh gác kho tàng, tuyến vận chuyển lương thực, vũ khí phục vụ mặt trận biên giới. “Không có pháo nổ suốt ngày, nhưng lúc nào cũng phải căng mắt, căng tai,” bác từng nói. Bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây tổn thất lớn cho đơn vị phía trước.

Với tác phong nghiêm túc, bác Huấn được giao nhiệm vụ tổ phó tổ canh gác ban đêm. Những đêm rừng biên giới lạnh buốt, sương phủ trắng vai áo, bác cùng đồng đội thay nhau tuần tra, kiểm tra từng điểm trọng yếu. Có lần phát hiện dấu hiệu xâm nhập gần kho quân lương, bác đã kịp thời báo động, phối hợp với lực lượng địa phương xử lý an toàn, ngăn chặn nguy cơ phá hoại.

Chính từ sự bền bỉ, thận trọng ấy, bác được chỉ huy đánh giá cao và đề nghị kết nạp Đảng. Năm 1986, bác vinh dự đứng trong hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam. Khi xuất ngũ năm 1987, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, ghi nhận những đóng góp lặng thầm nhưng thiết thực của người lính hậu phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn