Cựu chiến binh

GIỮA CHIẾN TRANH – MỘT BÁT NƯỚC CHO NGƯỜI BÊN KIA

Khánh Hòa24/04/2026chi đoàn thôn 10 (chi đoàn thôn 10)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Hữu Dự thường nói, chiến tranh có thể chia con người thành hai chiến tuyến, nhưng không thể xóa đi tình người. Và trong ký ức của một người quân y như bác, có một câu chuyện nhỏ – không ồn ào, không chiến công – nhưng lại theo bác suốt cả cuộc đời.

Đó là một lần đơn vị bắt được một tù binh sau một trận đánh. Người lính ấy còn rất trẻ, bị thương ở vai, máu thấm ướt cả áo. Khi được đưa về, ánh mắt anh ta đầy cảnh giác, xen lẫn sợ hãi. Có lẽ, anh nghĩ rằng mình sẽ không được đối xử tử tế.

Bác Dự được gọi đến.

Nhìn vết thương, bác biết nếu không xử lý kịp thời, người này sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng điều khiến bác chú ý không chỉ là vết thương, mà là ánh mắt của anh ta – vừa đau đớn, vừa hoang mang.

Không ai nói nhiều.

Bác bắt đầu làm công việc của mình.

Băng bó, cầm máu, làm sạch vết thương.

Không phân biệt bên này hay bên kia.

Chỉ là một người cứu người.

Trong lúc đó, người lính kia dường như không tin. Anh ta nhìn bác, như muốn hỏi điều gì đó nhưng không dám nói. Đến khi được cho uống nước, anh cầm bát nước bằng đôi tay run rẩy.

Uống xong, anh khẽ nói một câu bằng giọng đứt quãng:

“Cảm… ơn…”

Đó là lần đầu tiên bác nghe tù binh nói lời ấy.

Không lớn.

Nhưng rất thật.

Sau khi được cứu chữa, người lính ấy dần bình tĩnh hơn. Trong những ngày ở lại, anh không còn ánh mắt sợ hãi như ban đầu. Thay vào đó là sự lặng lẽ, có lúc như đang suy nghĩ rất nhiều.

Trước khi được bàn giao theo quy định, anh quay lại nhìn bác một lần nữa.

Không nói gì thêm.

Chỉ gật đầu.

Nhưng với bác, cái gật đầu ấy có ý nghĩa hơn mọi lời nói.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại câu chuyện, bác Dự không nói về việc mình đã làm được điều gì lớn lao. Bác chỉ nhẹ nhàng nói:

“Trong chiến tranh, người ta buộc phải cầm súng. Nhưng khi đối diện với một con người bị thương… thì trước hết, mình vẫn là con người.”

Câu nói ấy giản dị, nhưng chứa đựng một giá trị lớn.

Chiến tranh có thể khiến con người đối đầu, nhưng không thể dập tắt lòng nhân ái. Chính những hành động nhỏ như thế – một lần băng bó, một bát nước trao tay – đã giữ lại phần người giữa những năm tháng khốc liệt nhất.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện như vậy càng trở nên ý nghĩa.

Bởi nó nhắc chúng ta rằng:

Điều làm nên sức mạnh của con người không chỉ là khả năng chiến đấu, mà còn là cách chúng ta đối xử với nhau – ngay cả khi đứng ở hai bên chiến tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn