Giữa đại ngàn trường sơn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thế hệ sinh đầu thập niên 50 đã gánh vác trên vai sứ mệnh lịch sử nặng nề nhưng vô cùng vẻ vang. Ông Hoàng Quốc Sinh, người chiến sĩ sinh năm 1952, là một đại diện ưu tú của thế hệ ấy. Với 7 năm binh nghiệp (1970 - 1977), ông đã đi qua những nốt thăng trầm nhất của cuộc chiến, từ những ngày khói lửa mịt mù đến giây phút khải hoàn thống nhất.
Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chàng thanh niên Hoàng Quốc Sinh lên đường nhập ngũ. Đây là giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cực kỳ quyết liệt, lan rộng khắp ba nước Đông Dương.
Rời quê hương với chiếc ba lô con cóc và lý tưởng bảo vệ độc lập dân tộc, ông đã dấn thân vào những cung đường Trường Sơn huyền thoại. Những ngày đầu quân ngũ là những đợt huấn luyện hành quân mang nặng, vượt đèo lội suối để chuẩn bị cho những trận đánh dài hơi trong lòng chiến trường miền Nam.
Sau 4 năm rèn luyện trong khói lửa, thử thách bản lĩnh qua từng trận đánh, vào năm 1974, ông Hoàng Quốc Sinh vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Ý nghĩa: Việc vào Đảng ngay tại chiến trường, trước thềm những chiến dịch lớn nhất, là minh chứng cho sự tin cậy tuyệt đối của đơn vị vào lòng dũng cảm và tư duy lãnh đạo của ông. Là một Đảng viên trẻ, ông không chỉ chiến đấu cho mình mà còn là người truyền lửa, dẫn dắt tinh thần cho những đồng đội trẻ tuổi hơn giữa những giờ phút sinh tử.
Giai đoạn 1970 - 1975, ông Sinh cùng đơn vị hoạt động tại những địa bàn trọng điểm – nơi mà rừng cây thường xuyên bị nhuộm trắng bởi thứ "sương mù" hóa học độc địa.
Chiến đấu với kẻ thù vô hình: Để ngăn chặn mạch máu giao thông của quân ta, đối phương đã rải chất độc màu da cam xuống các cánh rừng già. Ông Sinh và đồng đội đã sống, chiến đấu và ngủ nghỉ dưới những tán rừng bị tàn phá ấy. Những ngụm nước suối, những bát cơm rừng thấm đẫm hóa học đã thầm lặng ngấm vào máu thịt người chiến sĩ.
Chứng nhân ngày đại thắng: Năm 1975, ông cùng đoàn quân chiến thắng tiến về giải phóng miền Nam, kết thúc 5 năm ròng rã bám trụ chiến trường. Ông tiếp tục ở lại phục vụ quân đội đến năm 1977 mới xuất ngũ trở về địa phương.
Trở về đời thường với quân hàm và tấm thẻ Đảng, ông Hoàng Quốc Sinh bắt đầu cuộc chiến mới với bệnh tật. Là đối tượng nhiễm chất độc màu da cam, sức khỏe của ông chịu ảnh hưởng nặng nề bởi di chứng chiến tranh.
Tuy nhiên, với bản lĩnh của một người lính đã từng đi qua "túi bom", ông không khuất phục. Ông sống gương mẫu, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, dùng uy tín của một Đảng viên lão thành để xây dựng quê hương. Những cơn đau nhức khi trái gió trở trời không làm phai mờ đi ánh mắt cương nghị của người chiến sĩ năm nào.
Hành trình 7 năm (1970 - 1977) của ông Hoàng Quốc Sinh là một bài ca về sự tận hiến. Ông đã dành trọn tuổi thanh xuân để đi qua những vùng đất chết, đối đầu với bom đạn và chất độc hóa học để giành lấy màu xanh hòa bình cho hôm nay.
Gia đình và con cháu có quyền tự hào về một người cha, người ông kiên cường – người đã viết nên lịch sử bằng chính sức khỏe và lý tưởng của mình.



