Giữa khói lửa đạn bom tình yêu vẫn nở hoa (2)
Bà Trần Thị Huệ (bí danh Tám Hoa) và ông Nguyễn Xuân Lập (bí danh Năm Bình) gặp và quen nhau khi cùng hoạt động trong phong trào đấu tranh của sinh viên học sinh Sài Gòn năm 1968. Ông Lập là Chủ tịch Đoàn sinh viên Phật tử Sài Gòn còn bà Huệ là Phó Chủ tịch ngoại vụ. Trong những năm tháng đấu tranh thống nhất đất nước, cũng như bao thanh niên, trí thức yêu nước khác, không nề hà gian khổ, nguy hiểm họ dấn thân vào con đường hoạt động cách mạng, tích cực tham gia vào các cuộc đấu tranh của tuổi trẻ Sài Gòn bất chấp dùi cui, lựu đạn cay, phi tiễn đàn áp của địch. Địch càng khủng bố thì những cuộc đấu tranh của tuổi trẻ Sài Gòn càng quyết liệt, bất khuất. Cùng chung lý tưởng cách mạng, kề vai sát cánh bên nhau, năng nổ, xông xáo trong phong trào đấu tranh, tình yêu đôi lứa nảy nở một cách tự nhiên và trở thành nguồn động lực, sức mạnh tinh thần to lớn để họ cùng dốc lòng cho sự nghiệp chung của cả dân tộc đánh thắng giặc Mỹ và tay sai, giành hòa bình, thống nhất đất nước.
Năm 1971, sau cuộc ứng cử dân biểu hạ nghị viện Sài Gòn (đại diện cho Phật giáo), ông Lập bị lộ thế công khai phải thoát ly vào chiến khu. Bà Huệ ở lại nội đô, vừa đi học, vừa đi dạy để có tiền trang trải cuộc sống, vừa tích cực hoạt động trong phong trào sinh viên Văn Khoa và Đoàn sinh viên Phật tử Sài Gòn. Mùa hè năm 1972, địch ra sức bắt bớ, đàn áp phong trào sinh viên, học sinh. Nhiều thủ lĩnh và cán bộ phong trào bị bắt. Bà Huệ nhận được thư của ông Lập và được móc nối vào chiến khu. Nhưng trên đường đi, bà bị địch bắt. Với sự nhanh nhạy, với tấm thẻ sinh viên Văn Khoa mang theo trong người, bà Huệ một mực khẳng định mình là sinh viên đi khảo sát ở đồng bằng Sông Cửu Long. Nhưng khi địch điều tra phát hiện bà có tên trong danh sách những sinh viên yêu nước tham gia hoạt động cách mạng, chúng đã nhốt bà vào biệt giam, tra tấn với nhiều hình thức tàn bạo nhưng bà một mực kiên định không khai báo để giữ an toàn cho tổ chức, cho người mình yêu. Trong tù, bà cùng đồng đội tiếp tục đấu tranh không khoan nhượng với kẻ thù, giữ vững khí tiết của người cán bộ cách mạng.



