Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Giữa khói lửa Thành cổ Huế”

Câu chuyện tái hiện ký ức của một người lính tham gia chiến đấu trong đô thị Huế năm 1968, nơi từng con phố, ngôi nhà đều trở thành chiến tuyến khốc liệt giữa bom đạn và sự giằng co từng mét đất.

An Giang20/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 2 năm 1968, khi tiếng súng lan rộng trong thành phố Huế, Hoàng Minh Tuấn cùng đơn vị được điều động vào chiến đấu trong khu vực nội đô. Không còn rừng núi hay chiến hào, mọi thứ diễn ra giữa những con phố cổ, mái nhà, và bức tường đá rêu phong.

Ban đầu, người dân chưa kịp sơ tán hết. Có những lúc, giữa giao tranh, tiếng gọi nhau vẫn vang lên từ hai phía chiến tuyến. Tuấn nhớ rõ cảm giác vừa phải tiến lên, vừa cố tránh gây tổn hại cho dân thường còn mắc kẹt.

Một lần, đơn vị của anh bị kẹt trong một ngôi nhà hai tầng. Đạn bắn xuyên tường, bụi gạch rơi mù mịt. Không gian chật hẹp khiến việc di chuyển rất khó khăn. Mỗi người phải bám sát từng bức tường để tránh hỏa lực.

Trong những ngày đó, lương thực gần như không có. Nước uống phải lấy từ những chum vại còn sót lại trong nhà dân. Có lúc, cả đơn vị chỉ chia nhau vài nắm cơm khô.

Tuấn kể rằng điều ám ảnh nhất không phải là tiếng pháo, mà là sự im lặng ngắn ngủi giữa các đợt giao tranh — khi không biết điều gì đang chờ phía trước.

Sau nhiều tuần chiến đấu ác liệt, Huế dần được giải phóng. Nhưng thành phố lúc ấy mang trên mình những vết thương sâu nặng. Nhiều đồng đội của Tuấn đã không trở về.

Ngày rời Huế, anh nhìn lại những con phố từng đi qua, không còn nhận ra nơi mình đã từng sống. Thành phố vẫn đứng đó, nhưng như đã già đi hàng chục năm chỉ trong vài tuần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn