Giữa làn ranh sinh tử trên chiến trường Quảng Trị rực lửa
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Lương Hồng Hiếu trong thời kỳ hậu chiến.
Giữa cái nắng cháy và bão bùng bom đạn của chiến trường, tinh thần vì Tổ quốc đã giúp chúng tôi vượt qua biết bao thử thách sinh tử. Tôi nhớ nhất những ngày tháng chốt giữ tại chiến trường Quảng Trị rực lửa, nơi nhiệm vụ chính của chúng tôi là bám trụ từng tấc đất dưới những trận mưa bom bão đạn ác liệt. Khi ấy, chúng tôi còn rất trẻ, mang trong mình hoài hoán cống hiến và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Bầu trời chiến trường luôn đỏ rực lửa đạn và mù mạt khói súng, nhưng không một ai sờn lòng nản chí. Trong cái thiếu thốn trăm bề, từ bát cơm sẻ nửa đến ngụm nước suối trong, chúng tôi đã cùng nhau chia sẻ từng nỗi niềm, từng lá thư nhà và cả những ước mơ về một ngày bình yên. Đã có những khoảnh khắc tưởng chừng như không thể vượt qua khi pháo địch cày xới từng tấc đất, nhưng tinh thần đồng lòng và ý chí quật cường đã giúp chúng tôi đứng vững. Giờ đây, khi hòa bình đã lập lại trên khắp dải đất hình S, tôi luôn tự hào vì mình đã đóng góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Ký ức về những ngày tháng hoa lửa ấy sẽ mãi theo tôi đến suốt cuộc đời, như một lời nhắc.



