Giữa lửa đạn Lý Trạch - ký ức không thể lãng quên
Bài viết tái hiện ký ức đau thương nhưng hào hùng tại xã Lý Trạch trong kháng chiến chống Mỹ, qua lời kể của bà Lê Thị Ruồn – thành viên đội dân quân cơ động, người trực tiếp tham gia cứu hộ giữa bom đạn, thể hiện tinh thần quả cảm và sự hy sinh của người dân nơi chiến trường Quảng Trị.
Nhân vật mà tôi tìm hiểu là bà Lê Thị Ruồn, quê tại xã Nam Trạch (trước đây là xã Lý Trạch, huyện Bố Trạch cũ), tỉnh Quảng Trị. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, bà là một thành viên của đội dân quân cơ động xã Lý Trạch, gắn bó với nhiệm vụ cứu hộ, cứu thương và bảo vệ thôn xóm giữa mưa bom bão đạn. Câu chuyện khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất là ký ức về một đêm mùa hè năm 1967. Sau một ngày lao động thu hoạch lúa vụ mùa, khoảng 7 giờ tối, khi người dân trong xóm đang chuẩn bị bữa cơm tối, bất ngờ những loạt bom B52 của Mỹ dội xuống dữ dội. Do tiếng động cơ rất nhỏ và khó phát hiện, người dân không kịp xuống hầm trú ẩn, khiến nhiều thôn xóm bị đánh trúng, thương vong nặng nề. Ngay sau đó, các tốp máy bay phản lực tiếp tục trút rocket xuống, khiến cả khu vực chìm trong biển lửa. Nhà cửa cháy rực, hầm trú ẩn sập đổ, tiếng nổ dội vang khắp một vùng quê vốn yên bình. Trong khung cảnh hỗn loạn ấy, không cần ai chỉ huy, mỗi người dân đều bừng lên một tinh thần quyết tâm bảo vệ và cứu giúp lẫn nhau. Đội dân quân cơ động, trong đó có bà Lê Thị Ruồn, lập tức lao vào hiện trường, dùng băng ca đưa người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm để cấp cứu kịp thời. Khói lửa bao trùm, đất đá ngổn ngang, tiếng kêu khóc vang lên trong đêm tối, tạo nên một khung cảnh đau thương đến nghẹt thở. Họ phải đào bới từng lớp đất, phá hầm sập để tìm người bị vùi lấp, cố gắng giành giật sự sống trong từng phút giây ngắn ngủi. Trong khói bụi dày đặc, mùi khét của bom đạn hòa lẫn với mồ hôi và nước mắt. Đôi tay trầy xước, cơ thể mệt lả nhưng không ai dừng lại. Tất cả đều cố gắng hết sức để kéo từng người dân ra khỏi đống đổ nát, nỗ lực cứu sống càng nhiều người càng tốt. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi của trận bom, bảy người dân Lý Trạch đã mãi mãi ra đi, hàng chục người khác bị thương nặng. Đau thương hơn cả là trong số những người thiệt mạng có bác Nguyễn Xuân Tràm, một thanh niên xung phong đang công tác tại đường 12A, được đơn vị cho về thăm nhà trước khi hành quân vào tuyến Thống Nhất chiến trường B5. Khi thấy nhà cửa bốc cháy, bác đã không ngần ngại lao vào biển lửa để cứu người. Thế nhưng, một loạt bom tiếp theo của máy bay Mỹ đã cướp đi sinh mạng của bác, để lại người vợ và hai người con nhỏ, trong đó người con gái lớn là cô Xiếc hiện nay. Sau này, bác được Nhà nước công nhận là liệt sĩ. Nghe lại câu chuyện ấy, lòng tôi dâng lên một nỗi xúc động sâu sắc và sự khâm phục đối với tinh thần quả cảm của những con người bình dị nơi làng quê Lý Trạch. Dù trong hoàn cảnh hiểm nguy, họ vẫn không ngần ngại lao vào khói lửa để cứu giúp hàng xóm, bà con của mình. Câu chuyện để lại trong tôi sự xót xa, tự hào và lòng biết ơn vô hạn đối với thế hệ cha anh đã âm thầm hy sinh tuổi trẻ, cống hiến tất cả cho Tổ quốc để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình. Theo tôi, câu chuyện mang giá trị to lớn đối với thế hệ trẻ hôm nay. Nó không chỉ là ký ức đau thương của chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao con người bình dị như bà Lê Thị Ruồn, bác Nguyễn Xuân Tràm và người dân Lý Trạch năm ấy. Trong từng tiếng nổ, từng mái nhà sụp đổ, từng sinh mạng mất đi đều gửi gắm một thông điệp sâu sắc: trong nghịch cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có thể đoàn kết, bảo vệ và cứu giúp lẫn nhau. Đối với thế hệ trẻ sinh ra trong thời bình, câu chuyện ấy chính là một tấm gương phản chiếu về lòng dũng cảm, sự kiên cường và trách nhiệm đối với cộng đồng. Nó nhắc nhở chúng tôi phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh to lớn ấy, biết trân trọng hòa bình và nỗ lực gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình. Từ câu chuyện của bà Lê Thị Ruồn và người dân Lý Trạch năm xưa, tôi học được bài học về lòng dũng cảm – một sự dũng cảm bắt nguồn từ trách nhiệm và tình thương, không phải sự liều lĩnh. Tôi cũng học được tinh thần đoàn kết khi con người sẵn sàng nắm tay nhau vượt qua ranh giới sinh tử, cùng nhau chống lại hiểm nguy. Bên cạnh đó, đó còn là bài học về sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh – những con người không tự nhận mình là anh hùng nhưng đã làm nên những điều phi thường. Những giá trị ấy giúp tôi hiểu rằng, dù chiến tranh đã lùi xa, mỗi người trẻ hôm nay vẫn cần giữ cho mình bản lĩnh, ý chí vững vàng, sống có trách nhiệm, biết yêu thương và sẻ chia. Đồng thời, chúng ta cũng cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, bởi phía sau sự bình yên hôm nay là biết bao mất mát không thể đong đếm. Tôi muốn kể lại câu chuyện này để nhắc nhớ mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, rằng Quảng Trị và cả dân tộc Việt Nam đã đi qua những năm tháng khốc liệt như thế nào. Tôi mong rằng những ký ức đau thương nhưng hào hùng ấy sẽ không bị lãng quên, mà tiếp tục được lưu giữ và truyền lại qua nhiều thế hệ. Qua đó, mỗi người sẽ biết trân trọng hơn cuộc sống bình yên hiện tại, từ bữa cơm gia đình đến giấc ngủ không tiếng bom rơi. Hơn hết, tôi hy vọng câu chuyện sẽ khơi dậy trong mỗi người trẻ hôm nay tinh thần yêu nước, lòng biết ơn và trách nhiệm với cộng đồng. Bởi đó chính là cách đẹp nhất để tri ân những người đã ngã xuống và những con người như bà Lê Thị Ruồn – những người đã âm thầm cống hiến, để chúng ta được sống trong hòa bình, tự do và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.



