Cựu chiến binh

GIỮA LỬA ĐẠN VẪN SÁNG LÊN TÌNH NGƯỜI

Câu chuyện tái hiện trận đánh đầu đời của một người lính trẻ, phản ánh chân thực sự khốc liệt của chiến tranh và sức chịu đựng phi thường của con người, đồng thời khắc họa tinh thần chiến đấu và tình đồng đội giữa bom đạn.

Hưng Yên13/12/2025Bùi Văn Tuân, Đào Khánh Quỳnh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, giọng ông nội em chợt trầm xuống như vừa chạm vào một miền ký ức vẫn còn hằn sâu trong tim. Ông kể: ngày ấy ông mới đôi mươi, gầy gò nhưng ánh mắt thì rắn rỏi. Trong chiếc ba lô bạc màu chỉ có vài bộ quần áo vá, ít củ khoai khô và lá thư của mẹ – thứ ông giữ bên mình để vơi nỗi nhớ nhà.

Trận đánh đầu tiên đã trở thành ký ức mà cả đời ông không thể quên. Khi hiệu lệnh vang lên, cả đơn vị lao về phía trước giữa tiếng bom đạn dội xuống như muốn xé toạc đất trời. Đất đá văng vào mặt đau rát nhưng không ai cho phép mình chùn bước. Ông vừa chạy vừa cúi thấp người, tay siết chặt khẩu súng đến tê cả ngón, lòng chỉ có một niềm tin duy nhất: phải tiến lên.

Mồ hôi trộn với bụi đất chảy vào mắt cay xè, nhưng ông vẫn phải nhìn thật rõ phía trước – bởi chỉ cần chậm một nhịp, sinh mạng có thể mất đi. Tiếng nổ liên hồi làm mặt đất rung chuyển như đang gầm thét. Khói đặc quánh đến mức chẳng còn nhìn rõ đồng đội, chỉ nghe tiếng họ gọi nhau trong hỗn loạn. Ông kể: “Lúc ấy trong đầu không còn suy nghĩ gì nữa, chỉ có hai chữ: sống – và bảo vệ.”

Hai bên đường, nhà cửa tan hoang, mái ngói sập xuống, tường nứt toác. Những đứa trẻ ôm nhau run rẩy trong góc tối, đôi mắt tròn xoe chưa hiểu vì sao thế giới bỗng chốc biến thành biển lửa. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng kim loại chạm nhau chan chát hòa thành bản hòa âm khốc liệt của chiến tranh – thứ âm thanh mà ông bảo “nghe một lần là nhớ cả đời”.

Rồi ông lặng nhìn em, đôi mắt vừa buồn vừa ấm. Ông nói chậm rãi:

“Những ngày hòa lửa ấy, con không thể tưởng tượng nổi cảnh trời đỏ rực, đất rung chuyển từng cơn. Nhưng con phải nhớ điều này: giữa khói lửa của chiến tranh, người ta vẫn chìa tay giúp nhau, vẫn giữ lấy tình người, vẫn bảo vệ quê hương. Dũng cảm và yêu thương – đó là thứ ánh sáng dẫn đường con, dù cuộc đời có nhiều bão tố đến đâu.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
GIỮA LỬA ĐẠN VẪN SÁNG LÊN TÌNH NGƯỜI | Câu chuyện thời hoa lửa