Giữa Mất Mát, Mẹ Vẫn Đứng Vững
Giữa Mất Mát, Mẹ Vẫn Đứng Vững
Trong lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những người mẹ không cầm súng ra chiến trường, nhưng nỗi đau và sự hy sinh của các mẹ còn lớn lao hơn tất cả. Đó là các Mẹ Việt Nam Anh hùng. Khi viết về Mẹ Lê Thị [Điền tên cụ thể nếu có] - một người mẹ mang họ Lê kiên cường, trong lòng tôi trào dâng một nỗi niềm xúc động, biết ơn và kính phục sâu sắc.
Chiến tranh đã lấy đi của mẹ những người con thân yêu nhất. Khi đọc những dòng tư liệu về mẹ, tôi không thể kìm được nước mắt. Làm sao có thể chịu nổi khi lần lượt nhận những tờ giấy báo tử, lần lượt tiễn những người con tuổi đời còn quá trẻ ra đi? Có mẹ tiễn con rồi chờ đợi suốt cả cuộc đời, dù biết con không bao giờ trở về. Sự hy sinh của mẹ là sự hy sinh "nhiều lần", lặng lẽ và xót xa nhất. Mẹ đã gạt nước mắt vào trong, biến đau thương thành hành động, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho cách mạng.
Dù chịu nỗi đau quá lớn, mẹ vẫn đứng vững, trở thành chỗ dựa tinh thần cho xóm làng và cách mạng. Tấm lòng của mẹ, sự kiên trung của mẹ chính là "bông hoa thép" không bao giờ phai tàn. Mẹ là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, là hiện thân của vẻ đẹp người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Sự hy sinh của con mẹ, và sự chịu đựng của mẹ, là nền móng cho hòa bình ngày hôm nay.
Cảm nghĩ về mẹ, tôi tự dặn lòng phải sống sao cho xứng đáng với những gì mẹ và các liệt sĩ đã đánh đổi. Hoà bình hôm nay được viết bằng máu và nước mắt của các mẹ. Thế hệ trẻ chúng tôi cần ghi nhớ công ơn, sống có trách nhiệm, yêu quê hương và nỗ lực cống hiến.
Mẹ Lê Thị Có - người mẹ Việt Nam Anh hùng, mãi mãi là khúc tráng ca bất diệt trong lòng dân tộc. Xin nghiêng mình kính cẩn trước sự hy sinh cao cả của mẹ.



