“Giữa Mùa Đông Điện Biên”
“Giữa Mùa Đông Điện Biên”
“Giữa Mùa Đông Điện Biên”
Tôi là Phan Đình Giót – một người lính bình thường của Đại đoàn 312 trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Khi tôi cầm súng bước vào chiến dịch ấy, tôi không nghĩ mình sẽ được nhắc tên trong lịch sử. Tôi chỉ biết rằng trước mắt mình là nhiệm vụ phải hoàn thành, phía sau là Tổ quốc.
Những ngày đầu tháng 3 năm 1954, núi rừng Tây Bắc chìm trong cái lạnh cắt da. Sương phủ trắng các triền đồi, bám vào từng nòng súng, từng tấm áo trấn thủ. Chúng tôi đào hào suốt đêm, đất đá lẫn bùn ngấm vào tay đến rớm máu. Nhưng chẳng ai than vãn. Mỗi nhát cuốc, mỗi tấc hào tiến lên là từng bước siết chặt vòng vây quanh tập đoàn cứ điểm của địch.
Tôi nhớ rõ đêm 13 tháng 3 – đêm mở màn chiến dịch. Pháo ta đồng loạt nổ vang, ánh lửa xé toang bầu trời đen đặc. Mặt đất rung chuyển dưới chân, còn tim tôi thì đập dồn dập trong lồng ngực. Chúng tôi nhận lệnh tiến công cứ điểm Him Lam. Đạn địch bắn ra như mưa, từng vệt lửa đỏ rực quét ngang sườn đồi.
Tôi cùng tổ bộc phá bò sát hàng rào dây thép gai. Mỗi mét đất tiến lên là một lần đối mặt với cái chết. Có đồng đội vừa thì thầm cười với tôi lúc nãy, giờ đã nằm lại phía sau. Tôi không dám ngoái đầu nhìn lâu, vì nếu nhìn lâu, lòng sẽ chùng xuống. Tôi tự nhủ: phải tiến lên.
Chúng tôi phá được lớp rào thứ nhất, rồi thứ hai. Nhưng khi xung phong lên gần lô cốt chính, một hỏa điểm của địch bất ngờ quét đạn dữ dội. Tiếng súng máy chát chúa, từng loạt đạn ghim chặt xuống mặt đất, chặn đứng đường tiến của đơn vị. Tôi thấy anh em phía sau không thể vượt lên. Nếu hỏa điểm ấy không bị tiêu diệt, cả mũi tiến công sẽ bị kìm chân.
Tôi trườn lên phía trước. Đạn sượt qua tai, đất bắn tung lên mặt. Tôi ném lựu đạn, nhưng lô cốt vẫn còn đó. Khẩu súng máy trong lô cốt như con thú dữ, vẫn gầm lên không ngớt. Tôi hiểu rằng phải làm điều gì đó, ngay lúc này.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi nghĩ về quê nhà Hà Tĩnh. Tôi nghĩ đến mẹ, đến những cánh đồng gió Lào bỏng rát. Tôi nhập ngũ với lời hứa sẽ chiến đấu đến cùng để quê hương không còn cảnh lầm than. Nếu hôm nay tôi lùi bước, lời hứa ấy sẽ ra sao?
Không kịp suy tính thêm, tôi lao lên. Tôi dùng hết sức bình sinh, áp sát miệng lô cốt. Tiếng súng vẫn nổ chát chúa. Tôi biết chỉ còn một cách duy nhất để đồng đội có thể xung phong.
Tôi lấy thân mình lấp kín lỗ châu mai.
Khoảnh khắc ấy, tôi không còn nghe rõ tiếng súng, chỉ thấy thân thể mình nóng rực. Tôi cảm nhận được đồng đội phía sau đang tràn lên, tiếng hô xung phong vang dội. Hỏa điểm im bặt. Đường tiến đã mở.
Tôi ngã xuống giữa khói lửa. Nhưng trong ý nghĩ cuối cùng, tôi không thấy sợ hãi. Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm, vì mình đã làm tròn nhiệm vụ. Tôi tin rằng trận đánh sẽ thắng, rằng chiến dịch này sẽ làm nên điều lớn lao cho đất nước.
Và đúng như vậy. Sau 56 ngày đêm, chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng. Tập đoàn cứ điểm mạnh nhất của thực dân Pháp bị tiêu diệt. Cả thế giới phải nhắc đến Việt Nam – một dân tộc nhỏ bé nhưng không chịu khuất phục.
Nếu bạn hỏi tôi có tiếc tuổi trẻ không, tôi sẽ nói: tuổi trẻ đẹp nhất là khi được sống có ý nghĩa. Tôi chỉ là một người lính trong hàng vạn người lính đã ngã xuống. Nhưng chính hàng vạn con người bình dị ấy đã làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu”.
Giờ đây, khi đất nước hòa bình, tôi mong những người trẻ hiểu rằng độc lập không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng sự hi sinh thầm lặng. Các bạn không cần phải lấy thân mình lấp lỗ châu mai như tôi. Thời đại của các bạn là thời đại của tri thức, của xây dựng và phát triển. Nhưng tinh thần dám hi sinh vì điều lớn lao hơn bản thân mình thì ở thời nào cũng cần.
Tôi – Phan Đình Giót – đã sống một đời ngắn ngủi giữa mùa đông Điện Biên, nhưng tôi tin ngọn lửa của mùa đông năm ấy sẽ còn cháy mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.



