Bài viết

GIỮA MÙA GIÓ NỔI

Tây Ninh29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tìm về ấp Phú Đức, xã Bình Phú, huyện Càng Long trong một buổi chiều đầy nắng. Con đường nhỏ len qua những hàng dừa, những ruộng lúa đang thì con gái, gió thổi rì rào như kể lại những câu chuyện cũ. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm, tôi đã nhiều lần lắng nghe những ký ức chiến tranh, nhưng mỗi lần như thế, lòng vẫn không khỏi nghẹn lại.

Và ở mảnh đất này, tôi được nghe về Mẹ Võ Thị Lúa.

Mẹ sinh năm 1925, một người phụ nữ Kinh hiền lành, gắn bó trọn đời với ruộng đồng quê hương. Mẹ lập gia đình với đồng chí Trần Văn Cứ, sinh được sáu người con – hai trai, bốn gái. Một mái nhà giản dị, nơi từng có những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình thân.

Nhưng chiến tranh đã đến, mang theo những chia ly không thể tránh khỏi.

Người chồng – đồng chí Trần Văn Cứ – tham gia cách mạng từ năm 1960, là Trưởng tổ Đảng xã Bình Phú. Ông không chỉ là trụ cột của gia đình, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho bà con trong xã. Trong những ngày đầu gian khó, ông cùng nhân dân tổ chức đấu tranh, phá đường, cản bước tiến của địch.

Ngày 19 tháng 10 năm 1960, trong lúc chỉ huy dân công làm nhiệm vụ, ông bị lựu đạn nổ và hy sinh.

Tin dữ đến, mẹ lặng người. Người chồng gắn bó cả đời, người cùng mẹ vượt qua bao khó khăn, nay đã vĩnh viễn ra đi.

Nhưng nỗi đau ấy chưa dừng lại.

Người con trai – Trần Văn Thế, sinh năm 1948 – lớn lên trong những năm tháng chiến tranh, mang theo trong mình hình bóng của người cha và ý chí của quê hương. Anh tham gia cách mạng từ năm 1962, trở thành Thượng sỹ, làm nhiệm vụ bảo vệ Quân khu 9.

Ở tuổi còn rất trẻ, anh đã chọn con đường gian khổ nhất – con đường của người lính.

Ngày 26 tháng 6 năm 1969, anh hy sinh.

Hai lần tiễn biệt.

Một lần là chồng. Một lần là con.

Tôi đứng giữa Bình Phú hôm nay, nghe gió thổi qua những cánh đồng mà lòng nặng trĩu. Một người mẹ đã dành cả cuộc đời để vun vén cho gia đình, để rồi chiến tranh mang đi những người thân yêu nhất.

Người dân nơi đây kể lại: “Mẹ Lúa hiền lắm, chịu đựng giỏi lắm…”

Có lẽ, chính sự lặng lẽ ấy đã làm nên sự vĩ đại của mẹ.

Mẹ không cầm súng, nhưng đã góp phần giữ đất bằng chính sự hy sinh của gia đình mình. Mẹ không ra chiến trường, nhưng lại tiễn đưa những người thân yêu nhất ra đi mà không một lời oán than.

Những năm tháng sau này, mẹ sống trong sự giản dị, âm thầm như chính cuộc đời mình. Không kể công, không nhắc lại nỗi đau, nhưng trong lòng người dân Bình Phú, mẹ là một tượng đài sống – biểu tượng của lòng kiên cường và đức hy sinh.

Ngày 26 tháng 3 năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.

Một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ vẫn chưa đủ để nói hết những mất mát mà mẹ đã trải qua.

Tôi rời Phú Đức khi nắng chiều dần buông. Gió vẫn thổi qua những cánh đồng, mang theo hương lúa thoảng nhẹ.

Tôi chợt nghĩ, có những con người không cần được nhắc tên nhiều lần, nhưng cuộc đời họ đã in dấu sâu đậm vào đất.

Mẹ Võ Thị Lúa – như chính tên gọi của mình – lặng lẽ, bền bỉ như cây lúa quê hương.

Dù trải qua giông bão, vẫn đứng vững, vẫn nuôi sống những mùa bình yên cho đất nước hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn