GIỮA NĂM THÁNG KHÓI LỬA - MỘT TÂM HỒN THÉP, MỘT DÒNG MÁU VIỆT - NỮ LIỆT SĨ THÁI THỊ KIM HỒNG

TÓM TẮT
Câu chuyện của riêng một người, ký ức của cả một thời.
Đi qua những đau thương, giữ lại một thời hoa lửa.
Lấy cảm hứng từ cuộc đời nữ liệt sĩ Thái Thị Kim Hồng (1928–1973), từ người con gái Long Khánh làm công tác giao liên, phụ nữ giữa “vùng đất lửa” Hương lộ Ba Dừa, bà đã chọn thế đứng thẳng kiên cường trước đồn bót và đạn bom. Năm 1961, bà bị địch bắt, tra tấn dã man đến liệt hai chân, mất tiếng nói; nhưng thay vì gục ngã, năm 1965 bà trở lại hoạt động và trở thành Hội trưởng Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng tỉnh Mỹ Tho. Tháng 2/1973, sa vào tay giặc lần hai, dù chịu mọi cực hình gãy xương, vỡ hàm, bà vẫn giữ vững bí mật tổ chức và cất tiếng hô đả đảo địch trước khi ngã xuống. Hai lần sa bẫy đòn thù, một lần bị tước đi tiếng nói thể xác nhưng lần cuối cùng tiếng nói ấy lại vang lên đanh thép - minh chứng rằng bạo lực có thể hủy hoại thân thể nhưng hoàn toàn bất lực trước niềm tin. Sự hy sinh của bà cùng 393 liệt sĩ Long Khánh đã gieo hạt giống bất tử cho hòa bình, để hôm nay cái tên Thái Thị Kim Hồng rực sáng trên cổng một ngôi trường đạt chuẩn quốc gia. Dưới mái trường ấy, câu chuyện thời hoa lửa truyền lại cho thế hệ trẻ như một bài học chính luận về bản lĩnh sống: thời chiến không khuất phục trước họng súng, thời bình không gục ngã trước khó khăn. Bài viết khẳng định, cái bình thường của hôm nay được đổi bằng những điều phi thường của ngày hôm qua; thời hoa lửa đã lùi xa nhưng ngọn lửa kiên trung của dòng máu Việt Nam thì vẫn cháy mãi.
MỞ ĐẦU
MỘT CÁI TÊN ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU VÀ NIỀM TIN
Nữ liệt sĩ Thái Thị Kim Hồng, tên thật là Thái Thị Xiếu, đã dành cuộc đời của mình cho quê hương Long Khánh trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Bà nằm xuống, nhưng cái chết không thể khép lại một đời người đã sống và chiến đấu bằng tất cả niềm tin, lòng kiên trung. Tên nữ liệt sĩ từ đó không chỉ hiện diện trên một tấm bia giữa nghĩa trang, mà còn lặng lẽ đi vào ký ức của xóm làng, vào từng con đường, hàng cây, thửa đất đã chứng kiến những năm tháng gian lao của quê hương. Giữa sắc xanh bình yên hôm nay, có một phần cuộc đời của người con phụ nữ ấy đã hóa thành ký ức, thành niềm biết ơn, thành ngọn lửa âm thầm cháy mãi trong lòng người ở lại, lặng lẽ mà bền bỉ như một mạch nguồn không bao giờ cạn. Càng đi qua năm tháng, càng khiến người ở lại khắc ghi sự hy sinh ấy và tự hỏi mình phải làm gì để xứng đáng với những người từng nằm xuống cho mảnh đất này được bình yên.
Nếu chỉ nhìn bà qua những dòng tóm tắt tiểu sử ngắn ngủi, người ta sẽ chỉ thấy một lát cắt lạnh ngắt của thời gian: một cái tên, một năm sinh, vài chức vụ, vài mốc hoạt động và một dòng cuối cùng ghi rằng bà đã hy sinh.
Lịch sử chiến tranh có thể được ghi lại bằng những con số, những mốc thời gian hay những chiến dịch lớn. Nhưng nếu chỉ nhìn lịch sử bằng lăng kính hành chính ấy, chúng ta sẽ rất dễ bỏ qua cái hồn cốt thực sự đã tạo nên chiến thắng: Sức mạnh vô bờ bến, tâm hồn thép và bản lĩnh bất khuất của con người trước hoàn cảnh khắc nghiệt.
Viết về đồng chí Thái Thị Kim Hồng không phải để lặp lại một bản tiểu sử hay miêu tả lại những mốc thời gian đã nằm lòng trong sách vở. Sự hy sinh của bà là một lát cắt điển hình để chúng ta đối thoại với quá khứ, để hiểu vì sao một người phụ nữ Nam Bộ dịu dàng lại có thể đứng vững trước giông bão tàn khốc nhất của thời đại.
Điều khiến trái tim bất kỳ ai khi tiếp cận về cuộc đời bà phải nghẹn lại không chỉ là việc bà đã hy sinh. Đó còn là câu hỏi: Một người phụ nữ đã phải chịu đựng đến mức nào để vẫn có thể giữ vững niềm tin của mình?
Thân thể con người có giới hạn. Nhưng ý chí thì vượt qua tất cả những giới hạn ấy. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi một con người có thể bị bắt, bị giam cầm, bị tra tấn và bị đẩy đến tận cùng của đau đớn, điều còn lại sau cùng không chỉ là sức chịu đựng của thân xác, mà là sự lựa chọn của tâm hồn: khuất phục hay đứng vững. Bà Thái Thị Kim Hồng đã lựa chọn đứng vững. Và chính sự lựa chọn ấy đã làm nên một cái tên mà nhiều thập niên sau, thế hệ hôm nay vẫn còn nhắc đến: Thái Thị Kim Hồng.
I. TỪ MẢNH ĐẤT LONG KHÁNH ĐẾN CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Long Khánh vốn là vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Tài liệu Lịch sử Đảng bộ xã Long Khánh (1930–2014) cho biết phong trào cách mạng tại địa phương hình thành khá sớm; các tổ chức cách mạng đã xuất hiện từ năm 1927. Sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, phong trào tiếp tục phát triển và Long Khánh trở thành một trong những địa phương sớm hình thành tổ chức Đảng. Ngày 23-8-1945, chi bộ xã Long Khánh lãnh đạo nhân dân giành chính quyền về tay nhân dân và thành lập chính quyền cách mạng tại địa phương.(*)
Nhưng Long Khánh cũng là một vùng đất đặc biệt khốc liệt trong chiến tranh. Địa phương nằm trên trục hương lộ Ba Dừa – tuyến đường có vị trí quan trọng về quân sự, nối khu vực Cai Lậy với các địa bàn xung quanh. Vì vậy, trong những năm chiến tranh, Long Khánh thường xuyên trở thành địa bàn tranh chấp ác liệt. Quân địch nhiều lần sử dụng chiến thuật bao vây, chia cắt, lập đồn bót và tổ chức hành quân càn quét nhằm kiểm soát địa bàn. (*)
Chính trong không gian lịch sử ấy, những con người bình dị của Long Khánh đã bước vào cuộc đấu tranh. Không phải ai cũng bắt đầu bằng một chiến công lớn. Có người bắt đầu từ một công việc rất lặng thầm, có người bắt đầu bằng một chuyến đi giao liên, có người bắt đầu bằng việc tham gia công tác phụ nữ ở xã. Và có một người con gái Long Khánh đã bước vào con đường ấy bằng chính những công việc như vậy. Đó là Thái Thị Xiếu.
Bà sinh năm 1928 tại xã Long Khánh, huyện Cai Lậy, tỉnh Mỹ Tho. Năm 1947, bà làm công tác giao liên và công tác phụ nữ tại xã nhà. Đến năm 1960, bà là Huyện ủy viên Huyện ủy Cai Lậy, được phân công phụ trách xã Phú An. (*)
Những dòng chữ ấy tưởng như ngắn, nhưng nếu đặt chúng vào hoàn cảnh lịch sử lúc bấy giờ, ta mới cảm nhận được sức nặng của từng năm tháng bởi đó không phải một thời bình yên, đó là những năm tháng mà việc một người phụ nữ tham gia hoạt động cách mạng như sương đọng đầu cỏ, đồng nghĩa với việc chấp nhận sống giữa hiểm nguy, luôn có thể bị theo dõi, bắt bớ và trả giá bằng chính sự an toàn của bản thân. Và mỗi lựa chọn trong chiến tranh đều có thể là một lựa chọn sinh tử.
II. KHI CHIẾN TRANH ĐI QUA THÂN THỂ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ
Có những nỗi đau rồi sẽ qua đi nhưng cũng có những nỗi đau, càng đi qua năm tháng, càng trở thành ký ức không thể xóa nhòa của một vùng đất.
Cuối năm 1961, trong một chuyến đi công tác, Thái Thị Xiếu bị địch bắt. Bà bị giam tại các nhà giam ở Cai Lậy và Mỹ Tho. Đến năm 1964, địch trả tự do cho bà sau khi đã tra tấn, đánh đập đến mức liệt cả hai chân và mất tiếng nói. (*)
Liệt cả hai chân, mất tiếng nói. Hai hậu quả tưởng như có thể khép lại một cuộc đời. Một đôi chân không còn khả năng đi lại bình thường. Một tiếng nói không còn cất lên được. Với một người bình thường, đó đã là một biến cố quá lớn. Với một người đang hoạt động cách mạng trong chiến tranh, đó gần như là sự đẩy con người đến tận cùng giới hạn của thể xác. Nhưng chính ở đây, câu chuyện về bà Thái Thị Xiếu không kết thúc mà bắt đầu bước sang một tầng ý nghĩa khác. Bởi điều đáng nhớ nhất không phải là kẻ thù đã gây ra cho bà bao nhiêu đau đớn. Điều đáng nhớ nhất là: Sau tất cả những đau đớn ấy, bà vẫn trở lại.
Sau khi được trả tự do, sức khỏe của bà dần hồi phục. Năm 1965, bà hoạt động trở lại và được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng tỉnh Mỹ Tho. Đến năm 1969, bà được phân công làm Hội trưởng Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng tỉnh Mỹ Tho. (*)
Chỉ riêng chuỗi sự kiện ấy đã đủ nói lên rất nhiều điều. Nếu cuộc bắt bớ năm 1961 là một thử thách đối với thân thể, thì việc trở lại hoạt động năm 1965 chính là câu trả lời của ý chí. Kẻ thù có thể làm một đôi chân bị thương, có thể khiến một tiếng nói tắt đi nhưng không thể khiến một con người kiên trung từ bỏ điều mình tin tưởng.
Đây chính là điểm làm nên chiều sâu của câu chuyện về cuộc đời bà Thái Thị Kim Hồng. Bởi nếu chỉ kể rằng bà bị bắt, bị tra tấn rồi hy sinh, câu chuyện sẽ dừng lại ở sự đau thương. Nhưng nếu nhìn vào khoảng thời gian giữa hai lần bị bắt, chúng ta nhìn thấy một điều khác: Một con người đã trở lại sau đau đớn, khả năng đứng dậy của con người sau khi bị đẩy xuống tận cùng.
III. ĐÔI CHÂN KHÔNG THỂ BƯỚC, NHƯNG HÀNH TRÌNH KHÔNG DỪNG LẠI
Có lẽ đây là một trong những nghịch lý đẹp nhất.
Năm 1964, người phụ nữ ấy được trả tự do với một cơ thể mang thương tích nặng nề. Nhưng chỉ một năm sau, bà lại tiếp tục hoạt động.
Điều ấy khiến ta phải đặt ra một câu hỏi: Con người lấy sức mạnh từ đâu để bước tiếp sau khi đã chịu đựng đến như vậy?
Không có câu trả lời nào được viết sẵn trong tài liệu nhưng lịch sử đã cho chúng ta câu trả lời bằng chính hành động của bà.
Nếu năm 1964 là năm bà trở về từ nhà giam với đôi chân đã bị liệt và tiếng nói đã bị mất, thì năm 1965 lại là năm bà trở lại với hoạt động cách mạng. Hai mốc thời gian đứng cạnh nhau tạo nên một sự đối lập đầy ám ảnh:
1964 – thân thể bị thương tổn.
1965 – con người ấy trở lại.
Đó là khoảng cách chỉ một năm. Một năm không dài đối với lịch sử nhưng có thể rất dài đối với một đời người. Và chính trong khoảng thời gian ấy, ý chí của một con người được nhìn thấy rõ nhất. Người ta thường nói về sức mạnh của người phụ nữ trong chiến tranh bằng những hình ảnh quen thuộc: người mẹ tiễn con, người vợ chờ chồng, người chị chăm sóc thương binh, người phụ nữ hậu phương. Nhưng câu chuyện về Thái Thị Xiếu cho chúng ta một góc nhìn khác.
Người phụ nữ ấy không chỉ chịu đựng chiến tranh. Bà trực tiếp bước vào những thử thách khốc liệt nhất của chiến tranh. Bà làm giao liên, làm công tác phụ nữ, Huyện ủy viên, được phân công phụ trách địa bàn. Rồi sau khi trở lại hoạt động, bà tiếp tục đảm nhận những nhiệm vụ quan trọng trong tổ chức phụ nữ cách mạng của tỉnh. Vì thế, khi nói về sức mạnh của người phụ nữ Nam Bộ trong chiến tranh, không thể chỉ nói đến sự dịu dàng và hy sinh. Có một vẻ đẹp khác là sự kiên cường. Một vẻ đẹp không ồn ào, không cần phô trương nhưng càng nhìn vào những gì họ đã trải qua, càng thấy sức mạnh ấy lớn đến nhường nào.
IV. LẦN THỨ HAI, SỰ ĐÀN ÁP ĐẨY MỘT CON NGƯỜI ĐẾN RANH GIỚI SINH TỬ
Nếu lần bắt giữ thứ nhất cho thấy sức chịu đựng của bà Thái Thị Kim Hồng, thì lần bắt giữ thứ hai là nơi ý chí của bà được thử thách đến tận cùng.
Tháng 2 năm 1973, bà bị bắt lần thứ hai tại xã Long Khánh, huyện Cai Lậy, trong một cuộc hành quân càn quét của Sư đoàn 7 ngụy(*). Đây là thời điểm chiến tranh vẫn diễn ra gay gắt trên địa bàn Long Khánh.
Đầu năm 1973, Long Khánh được tạm chia thành Long Khánh Đông và Long Khánh Tây, lấy hương lộ Ba Dừa làm ranh giới. Sau Hiệp định Paris, địch tiếp tục các hoạt động càn quét, lấn chiếm và củng cố hệ thống đồn bót trên địa bàn(*).Trong hoàn cảnh ấy, bà lại rơi vào tay địch. Lần này, những gì bà phải chịu đựng còn khốc liệt hơn.
Tư liệu Lịch sử Đảng bộ xã Long Khánh ghi lại rằng bà phải chịu “mọi cực hình, tra tấn”; bị đánh đến gãy xương vai, vỡ hàm mặt, nhiều lần ở vào tình trạng sống chết mong manh. Nhưng ngay cả trong hoàn cảnh ấy, bà vẫn kiên quyết giữ bí mật của tổ chức. Ở đây, có lẽ không cần phải kể thêm những chi tiết đau đớn. Bởi bản thân những dòng tư liệu lịch sử đã quá đủ. Điều cần kể không phải để người đọc bị ám ảnh bởi sự tàn khốc của đòn tra tấn. Điều cần kể là để người đọc hiểu: Có một giới hạn mà bạo lực có thể chạm đến - đó là thân thể. Nhưng có một giới hạn mà bạo lực không thể vượt qua - đó là niềm tin của một con người.
Kẻ thù có thể làm bà đau đớn, làm bà bị thương, đẩy bà đến ranh giới sống - chết nhưng không thể khiến bà nói ra điều chúng muốn biết. Không phải trong những lời ca ngợi sau này mà trong chính khoảnh khắc sinh tử là nơi phẩm chất của người chiến sĩ được bộc lộ rõ nhất. Trái tim của bà là minh chứng đanh thép cho sức mạnh của dòng máu Việt: Một dòng máu thà chảy đến giọt cuối cùng chứ nhất quyết không chịu cúi đầu làm nô lệ.
V. KHOẢNH KHẮC CUỐI CÙNG, KHI TIẾNG NÓI TRỞ THÀNH TIẾNG VỌNG CỦA LÒNG KIÊN TRUNG
Không khuất phục được ý chí của người nữ chiến sĩ, kẻ địch đã bắn chết bà ngay tại chỗ. Nhưng trước lúc hy sinh, bà vẫn cất tiếng hô:
“Đả đảo Mỹ - Thiệu - Hương! Đả đảo Sư đoàn 7 phá hoại hiệp định Paris!”. (*)
Chi tiết ấy đặc biệt ám ảnh bởi nếu ở lần bắt giữ đầu tiên, bà đã bị tra tấn đến mất tiếng nói, thì ở lần cuối cùng của cuộc đời, tiếng nói ấy lại vang lên giữa thời khắc sinh tử. Một tiếng nói của một con người cũng là tiếng nói của một niềm tin. Và có lẽ, đây chính là hình ảnh sâu sắc nhất để kết lại câu chuyện về bà Thái Thị Kim Hồng.
Họ có thể làm cho tiếng nói của bà im lặng trong những năm tháng tù đày. Nhưng họ không thể làm cho tiếng nói của ý chí bị im lặng.
Năm 1964, bà được trả tự do sau khi mất tiếng nói vì những trận đòn tra tấn. Năm 1973, trước lúc hy sinh, bà vẫn cất tiếng hô. Hai khoảnh khắc ấy đứng ở hai đầu của một hành trình. Một bên là một người phụ nữ trở về từ nhà tù với thân thể bị tổn thương. Một bên là một người phụ nữ đối diện cái chết mà vẫn không từ bỏ niềm tin. Khoảng cách giữa hai khoảnh khắc ấy chính là chín năm của sự tiếp tục sống, tiếp tục hoạt động và tiếp tục lựa chọn.
VI. ĐAU THƯƠNG KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM KẾT, NÓ TRỞ THÀNH KÝ ỨC CỦA MỘT VÙNG ĐẤT
Có những người chiến sĩ hy sinh trong một trận đánh, có những người nằm xuống khi đang thực hiện một nhiệm vụ, cũng có những người để lại phía sau một câu chuyện mà mỗi khi nhắc lại, người đời không chỉ nhớ đến cái chết, mà nhớ đến cách họ đã đối diện với cái chết. Nữ liệt sĩ Thái Thị Kim Hồng thuộc về những con người như thế.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhưng câu chuyện của bà không thể tách rời lịch sử Long Khánh. Đây là vùng đất đã trải qua chiến tranh với những mất mát vô cùng lớn. Trong kháng chiến chống Mỹ, toàn xã có 393 liệt sĩ, hơn 150 thương binh, cùng hàng trăm gia đình đóng góp công sức, tiền của cho sự nghiệp giải phóng dân tộc(*).
Đằng sau mỗi con người là một gia đình. Đằng sau mỗi gia đình là những tháng năm chờ đợi, những cuộc chia ly và những khoảng trống không thể lấp đầy. Bởi vậy, khi nhắc đến bà Thái Thị Kim Hồng, chúng ta không chỉ nhắc đến một cá nhân. Chúng ta đang nhìn thấy một lát cắt của cả một thế hệ. Một thế hệ đã sống trong hoàn cảnh mà lựa chọn của mỗi người có thể ảnh hưởng đến sự sống còn của nhiều người khác. Một thế hệ đã hiểu rằng có những điều nếu từ bỏ thì bản thân có thể sống, nhưng niềm tin của mình sẽ chết. Và cũng có những lúc con người phải chấp nhận hy sinh bản thân để giữ lại điều lớn hơn mình. Nữ liệt sĩ Thái Thị Kim Hồng ngã xuống khi cuộc chiến vẫn còn dở dang. Bà ra đi để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi, nhưng cũng gieo vào lòng đất mẹ một hạt giống kiên cường bất tử. Dòng máu của bà, cùng dòng máu của hàng trăm liệt sĩ tại vùng đất này, đã thấm sâu vào lòng đất, để hôm nay cây trái lại xum xuê, màu xanh tươi tốt lại phủ kín những hố bom xưa.
Đi qua những vết thương chiến tranh, giá trị của sự hy sinh ấy không bao giờ rơi vào hư vô. Nhìn từ góc độ hôm nay, ký ức thời hoa lửa không chỉ để tự hào hay ngợi ca, mà là sự nhắc nhở nghiêm cẩn về bản lĩnh sống của thế hệ trẻ. Không phải bởi chúng ta muốn thế hệ hôm nay sống lại chiến tranh mà bởi chúng ta muốn thế hệ hôm nay hiểu được cái giá của hòa bình.
VII. TỪ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ ĐẾN MỘT PHẨM CHẤT VIỆT NAM
Nếu chỉ gọi bà Thái Thị Kim Hồng là “một nữ liệt sĩ”, có lẽ vẫn chưa đủ vì điều làm câu chuyện của bà có sức lay động không chỉ nằm ở sự hy sinh, mà nằm ở nghịch cảnh mà bà đã vượt qua.
Bà là một người phụ nữ. Một người phụ nữ có thân thể như bất kỳ con người nào - biết đau, biết sợ, có những giới hạn của thể xác. Nhưng chính con người ấy đã lựa chọn đứng về phía cuộc đấu tranh trong một thời đại khốc liệt. Khi bị bắt lần thứ nhất, bà không dừng lại. Khi thân thể bị tổn thương nặng nề, bà không dừng lại. Khi sức khỏe dần hồi phục, bà trở lại hoạt động. Khi bị bắt lần thứ hai, bà vẫn không khuất phục. Và đến những giây phút cuối cùng, bà vẫn giữ bí mật của tổ chức. Đó là một chuỗi lựa chọn liên tục. Mỗi lựa chọn đều đặt ý chí lên trên nỗi sợ. Vì thế, câu chuyện của bà cho phép chúng ta nhìn sâu hơn vào một phẩm chất rất đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: Mềm mại nhưng không yếu đuối; Biết đau nhưng không khuất phục; Biết hy sinh nhưng không than vãn; Có thể bị tổn thương về thể xác nhưng không dễ dàng bị đánh bại về tinh thần. Đây không phải những mỹ từ được đặt ra sau khi bà đã hy sinh. Đó là những điều được chứng minh bằng chính hành động của bà.
VIII. MỘT CÁI TÊN Ở LẠI VỚI THỜI GIAN
Thời gian qua đi, chiến tranh đã lùi xa. Những nhà giam năm nào không còn hiện diện trong đời sống thường nhật. Những cuộc hành quân, những trận càn, những tiếng súng đã trở thành ký ức lịch sử. Nhưng cái tên Thái Thị Kim Hồng vẫn ở lại.
Vào năm 2014, Trường THCS Thái Thị Kim Hồng được công nhận đạt chuẩn quốc gia; đây là một phần trong quá trình phát triển giáo dục của địa phương. Một người phụ nữ đã hy sinh anh dũng trong chiến tranh và nhiều năm sau, tên của bà trở thành tên một ngôi trường.
Mỗi ngày, dưới cái tên ấy, những đứa trẻ bước vào lớp. Các em được đến trường, không phải nghe tiếng súng, không mang theo những năm tháng chia ly. Các em mang theo sách vở, những giấc mơ và một tương lai rộng mở. Đây có lẽ chính là một trong những hình thức đẹp nhất của sự tiếp nối. Bởi những liệt sĩ như bà Thái Thị Kim Hồng đã hy sinh để những thế hệ sau có quyền được sống trong một đất nước hòa bình.
IX. THỜI HOA LỬA ĐÃ Ở LẠI PHÍA SAU, NHƯNG NGỌN LỬA THÌ VẪN CÒN
Hôm nay, chúng ta không còn phải đối diện với những cuộc càn quét như thế hệ trước. Thế hệ trẻ hôm nay lớn lên trong hòa bình. Những thử thách mà chúng ta phải đối diện đã khác. Nhưng điều đó không có nghĩa là những bài học từ quá khứ đã trở nên xa lạ. Ngược lại, khi sống trong hòa bình, con người càng cần hiểu vì sao hòa bình quý giá.
Chính khi không còn chiến tranh, chúng ta càng cần nhớ đến những người đã hy sinh để chiến tranh kết thúc.Và chính khi không còn phải cầm súng, thế hệ trẻ càng cần tìm thấy những cách khác để thể hiện trách nhiệm với quê hương, đất nước.Tiếp nối truyền thống không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều lớn lao. Đó có thể là biết trân trọng lịch sử, biết kính trọng người có công với cách mạng, biết giữ gìn những địa danh, những tên gọi và những ký ức của quê hương. Đó có thể là học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết vượt qua khó khăn thay vì dễ dàng bỏ cuộc vì nếu thời chiến, bản lĩnh là không khuất phục trước họng súng, thì thời bình, bản lĩnh có thể là không đầu hàng trước trước khó khăn, không đầu hàng trước những dối trá, giữ cho tâm mình trong sáng và lòng mình đầy nhiệt huyết dâng hiến.
X. DƯỚI CÁI TÊN THÁI THỊ KIM HỒNG
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ. Trên mảnh đất Long Khánh, nơi từng là địa bàn tranh chấp ác liệt, những vườn cây lại xanh, những con đường lại nối những xóm làng, trẻ em lại đến trường trong tiếng cười bình yên. Hương lộ Ba Dừa năm nào nay là tỉnh lộ 868 – một con đường từng chứng kiến những năm tháng khốc liệt của chiến tranh nhưng hôm nay đã trở thành một phần bình thường của cuộc sống.
Và giữa sự bình thường ấy, có một cái tên vẫn nhắc chúng ta về những điều không bình thường của quá khứ.
Dưới mái trường mang tên bà, những thế hệ học sinh vẫn đến lớp mỗi ngày. Các em có thể chưa từng biết chiến tranh khốc liệt đến mức nào. Có thể chưa từng hình dung một người phụ nữ đã phải chịu đựng những gì để giữ trọn niềm tin của mình nhưng rồi sẽ có lúc, một người giáo viên đứng trước học trò, kể lại câu chuyện về một người phụ nữ của những năm tháng hoa lửa. Không phải để các em sống trong quá khứ mà để các em hiểu rằng những điều bình yên hôm nay chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Để các em hiểu rằng phía sau cái tên trên cổng trường có thể là cả một cuộc đời. Phía sau một con đường bình yên có thể là những năm tháng máu lửa. Phía sau một lớp học đầy tiếng cười có thể là sự hy sinh của những người đã không bao giờ được nhìn thấy ngày hòa bình. Và phía sau một cuộc sống bình thường hôm nay là cả một thế hệ từng phải sống trong những điều không bình thường nhất.
X. LỬA CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÔNG KHUẤT PHỤC
Có những nỗi đau rồi sẽ qua đi, có những vết thương rồi sẽ lành, những năm tháng rồi sẽ lùi sâu vào ký ức. Nhưng có những điều càng đi qua thời gian lại càng sáng rõ. Đó là ý chí của con người. Nữ liệt sĩ Thái Thị Kim Hồng đã sống trong một thời đại mà sự lựa chọn đứng về phía cách mạng có thể phải trả giá bằng chính mạng sống. Nếu một người phụ nữ có thể đứng vững trước những đau đớn khủng khiếp như thế, thì điều gì làm nên sức mạnh ấy?
Có lẽ đó là tình yêu quê hương, là niềm tin, lòng tự trọng của một con người. Và hơn hết, đó là ý thức rằng cuộc đời của mình không chỉ thuộc về riêng mình. Có những con người đã sống như vậy và vì họ đã sống như vậy, chúng ta hôm nay mới có thể sống một cuộc đời khác. Không tiếng súng, không những cuộc càn quét. Chúng ta có trường học, có những con đường bình yên, những lớp học đầy tiếng cười, có quyền được học tập, được ước mơ và được lựa chọn tương lai của mình.
Đó là những điều tưởng như rất bình thường. Nhưng khi nhìn lại cuộc đời của nữ liệt sĩ Thái Thị Kim Hồng, chúng ta hiểu rằng cái bình thường của hôm nay được đánh đổi bằng những điều phi thường của ngày hôm qua.
Chính vì thế, tri ân không chỉ là cúi đầu trước một người đã khuất. Tri ân còn là sống sao cho xứng đáng với những gì người đi trước đã để lại.
Hôm nay, dưới cái tên Thái Thị Kim Hồng, một người giáo viên có thể đứng trước học trò và kể lại câu chuyện về bà. Nhưng rồi ngày mai, những học sinh ấy sẽ lớn lên, các em sẽ rời khỏi ngôi trường và sẽ đi trên những con đường khác nhau. Có thể các em không nhớ hết từng mốc thời gian, không thuộc hết những dòng tiểu sử nhưng nếu trong tâm hồn các em còn giữ được một điều rằng có những người đã từng đứng thẳng giữa đau thương để chúng ta hôm nay được sống trong hòa bình. Ký ức không chỉ nằm trong bia đá, lịch sử không chỉ nằm trong sách và ngọn lửa tinh thần của một con người không nhất thiết phải cháy mãi trong chính cuộc đời họ, nó có thể cháy trong ký ức của người khác. Cháy trong một cái tên, cháy dưới mái trường, cháy trong ánh mắt của những học sinh đang lắng nghe câu chuyện về một người phụ nữ mà các em chưa từng gặp. Những ngọn lửa ấy không thuộc về quá khứ, chúng được truyền từ người này sang người khác, từ một thế hệ đến một thế hệ. Đó là hành trình truyền đi ngọn lửa sống, truyền đi niềm tin và niềm tự hào dân tộc.
Thời hoa lửa đã ở phía sau nhưng lửa của những người bất khuất thì vẫn còn. Tâm hồn thép và dòng máu Việt ấy sẽ tiếp tục hiện hữu, rực cháy trong trái tim thế hệ trẻ.
Đoàn Phường Cai Lậy
Chi đoàn trường THCS Thái Thị Kim Hồng
Người thực hiện: Nguyễn Thị Thu Thảo


