Cựu chiến binh

Giữa những đêm dài trong rừng, anh kể lại những ngày đầu kháng chiến, nhắc nhở anh em giữ vững kỷ luật, giữ trọn niềm tin vào thắng lợi cuối cùng

Những năm tháng chống Mỹ cứu nước, khi cả dân tộc đứng lên trong cuộc chiến không cân sức, có một người chiến sĩ sinh năm 1932 đã đi qua gần trọn đời mình giữa bom đạn và gian khổ. Đó là đồng chí Lê Đình Mận, người lính của một đơn vị chống Mỹ, thuộc lớp người đi trước, đặt những viên gạch đầu tiên cho thắng lợi sau này.

Thanh Hóa02/02/2026Trịnh Xuân Huy (BCH Đoàn xã Xuân Tín)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chống Mỹ cứu nước, khi cả dân tộc đứng lên trong cuộc chiến không cân sức, có một người chiến sĩ sinh năm 1932 đã đi qua gần trọn đời mình giữa bom đạn và gian khổ. Đó là đồng chí Lê Đình Mận, người lính của một đơn vị chống Mỹ, thuộc lớp người đi trước, đặt những viên gạch đầu tiên cho thắng lợi sau này.

Ngày anh Mận bước vào hàng ngũ, anh đã ngoài ba mươi tuổi – độ tuổi mà nhiều người đã yên bề gia thất. Nhưng trước vận mệnh của đất nước, anh gác lại riêng tư, khoác ba lô lên đường. Những năm đầu chống Mỹ vô cùng gian nan: vũ khí thô sơ, hậu cần thiếu thốn, kẻ thù mạnh về hỏa lực. Đơn vị của anh vừa chiến đấu, vừa bám dân, giữ làng, giữ đất, xây dựng cơ sở cách mạng trong vòng vây và đàn áp.

Trong những đợt càn quét ác liệt của địch, anh Mận cùng đồng đội đào hầm bí mật, làm giao thông hào, tổ chức đánh nhỏ, đánh gần, bẻ gãy từng mũi tiến công. Có những ngày liền anh không rời công sự, ăn củ sắn, uống nước suối, tai luôn căng ra nghe động tĩnh. Bom đạn có thể san phẳng nhà cửa, nhưng không thể khuất phục được ý chí của người lính đã xác định: còn đất là còn chiến đấu.

Không chỉ là người chiến sĩ gan dạ, anh Mận còn là chỗ dựa tinh thần cho lớp cán bộ, chiến sĩ trẻ. Giữa những đêm dài trong rừng, anh kể lại những ngày đầu kháng chiến, nhắc nhở anh em giữ vững kỷ luật, giữ trọn niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Giọng nói trầm ấm, chắc nịch của anh như ngọn lửa sưởi ấm cả đơn vị giữa thời hoa lửa.

Có lần, trong một trận đánh không cân sức, đơn vị bị tổn thất nặng. Anh Mận bị thương, nhưng vẫn cố nén đau, chỉ huy anh em rút lui an toàn. Khi được cáng về tuyến sau, việc đầu tiên anh hỏi vẫn là: “Anh em có đủ quân không?” Câu hỏi giản dị ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong lòng đồng đội.

Chiến tranh kết thúc, một thời hoa lửa của những người lính chống Mỹ đã lùi xa. Nhưng hình ảnh đồng chí Lê Đình Mận, sinh năm 1932, vẫn còn sống mãi – biểu tượng của thế hệ đi trước, bền gan, vững chí, sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn