GIỮA RỪNG SÁC MÀU NƯỚC ĐEN
Câu chuyện về người lính đặc công hoạt động giữa rừng ngập mặn Rừng Sác, nơi từng con rạch, từng bụi đước đều là chiến trường thầm lặng.
Rừng Sác những năm chiến tranh là một vùng rừng ngập mặn dày đặc, sông rạch chằng chịt, nước đen và lặng như mặt gương. Nhưng chính nơi tưởng như hoang vắng ấy lại là một trong những chiến trường ác liệt nhất.
Võ Minh Tâm cùng đồng đội là những chiến sĩ đặc công hoạt động tại khu vực này. Họ phải sống giữa rừng đước, ăn uống đơn giản, di chuyển chủ yếu bằng xuồng nhỏ hoặc bơi qua những con rạch hẹp.
Ban ngày, họ ẩn mình dưới những tán đước rậm rạp. Ban đêm, khi thủy triều lên, họ mới bắt đầu hành quân. Mỗi bước đi đều phải tính toán kỹ, vì chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ nhiệm vụ thất bại.
Có lần, Tâm cùng đồng đội phải bơi qua một đoạn sông dài trong đêm tối để tiếp cận mục tiêu. Nước lạnh, dòng chảy mạnh, nhưng không ai dám dừng lại. Họ chỉ biết bám theo nhau, từng nhịp thở hòa vào tiếng sóng.
Trong rừng Sác, nguy hiểm không chỉ đến từ đối phương mà còn từ thiên nhiên khắc nghiệt: muỗi, đỉa, nước mặn và những cơn sốt rừng bất chợt. Nhưng không ai rời vị trí, vì phía sau họ là cả một nhiệm vụ quan trọng.
Tâm từng nói:
“Ở Rừng Sác, không có con đường nào dễ đi. Nhưng con đường nào cũng phải đi cho bằng được.”
Sau ngày hòa bình, ông trở về cuộc sống đời thường, sống giản dị như bao người khác. Nhưng mỗi khi đi qua vùng sông nước, ông lại nhớ về Rừng Sác – nơi tuổi trẻ ông đã hòa vào màu nước đen, lặng lẽ nhưng kiên cường.



