Khác

GIỮA TÂM BÃO SỐ 3: ĐẠI TƯỚNG NGUYỄN CHÍ THANH PHÊ BÌNH MỘT SỐ CÁN BỘ THIẾU TRÁCH NHIỆM

Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo

Quảng Ninh02/04/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 6 năm 1963, cơn bão số 3 đổ bộ dữ dội vào các tỉnh ven biển miền Trung, từ Thanh Hóa đến Quảng Bình, gây thiệt hại nghiêm trọng. Ngay sau khi bão tan, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh (lúc này phụ trách Ban Nông nghiệp Trung ương) lập tức lên đường kiểm tra thực địa.

Vừa vào đến Tam Điệp (Ninh Bình), cảnh tượng hoang tàn hiện ra: cây cối ngổn ngang, lúa hai bên đường ngã rạp. Khi xe chạy qua thị trấn Hậu Hiền ven sông Mã, Đại tướng bất chợt trông thấy một người đang lội dưới ruộng, nhẫn nại vuốt lại từng khóm lúa bị đổ. Ông nheo mắt nhìn rồi thốt lên: “Ai trông như chú Bái”. Xe dừng lại. Ông bước xuống, vẫy tay gọi lớn: “Chú Bái, chú Bái, lên đây!”. Người nông dân ngẩng lên, nhận ra Đại tướng, vội vã chạy tới chào. “Lúa đổ hết cả rồi, thưa Đại tướng! Chắc lại mất mùa thôi ạ”, anh Trịnh Xuân Bái (Anh hùng Nông nghiệp ở Thọ Xuân, Thanh Hoá) nghẹn ngào thưa. Nghe vậy, Đại tướng trầm ngâm giây lát rồi nhẹ nhàng kéo anh lên xe cùng đi.

Về tới Huyện ủy, qua cổng, ông thấy mấy người đang tụm lại thui chó. Không nói gì, ông đi thẳng vào văn phòng. Tại đây, một số cán bộ đang tụ tập đánh bài, chưa kịp phản ứng thì Đại tướng đã xuất hiện với giọng nghiêm nghị: “Các chú có biết chú Bái đang làm gì không? Bão gió thế này, bà con đang gồng mình chống đỡ ngoài đồng, mà các chú lại ngồi chơi ở đây? Hãy lập tức ra đồng cùng chú Bái, chiều mai đi thực tế rồi về tỉnh báo cáo tôi biết!”. Nói rồi, ông quay đi, để lại phía sau sự lặng ngắt đến ngỡ ngàng.

Chuyến đi tiếp tục đưa ông vào Nghệ An. Huyện Diễn Châu là một trong những nơi chịu thiệt hại nặng nhất: nhiều xã ven biển như Diễn Bích, Diễn Thịnh bị tàn phá nghiêm trọng, phi lao bật gốc hàng dãy, nhà cửa tốc mái, sập đổ. Trước khung cảnh ấy, Đại tướng không giấu nổi nỗi xót xa. Gặp một cụ già đang thu dọn tạm bợ bên ngôi nhà đổ nát, ông cúi xuống hỏi: “Thưa cụ, nhà mình có bị thiệt hại nặng không?”. Cụ xúc động đáp: “Có ạ, nhưng được Trung ương về tận nơi thế này, chúng tôi ấm lòng lắm!”. Đại tướng gật đầu, rồi dõi ánh nhìn về nhóm bộ đội và dân quân đang tất bật giúp dân khắc phục hậu quả bão. Ông lặng lẽ dõi theo họ, ánh mắt tràn đầy niềm tin.

Hôm sau, xe lại ngược ra Thanh Hóa. Suốt ngày, Đại tướng xuống tận các huyện, thị để kiểm tra. Tối đến, ông chủ trì cuộc họp với lãnh đạo hai tỉnh Thanh Hóa và Nghệ An. Sau khi nghe báo cáo, ông thẳng thắn phê bình những cán bộ thiếu tinh thần trách nhiệm, đồng thời nhấn mạnh: cần sâu sát với dân hơn nữa, phải khẩn trương khắc phục hậu quả bão, nhanh chóng ổn định sản xuất, ổn định đời sống nông dân. Tại một cuộc họp dã chiến ở nhà dân bên ngã ba Diễn Châu, ông chỉ đạo rõ: tỉnh, huyện và các hợp tác xã phải lo hỗ trợ kịp thời cho các gia đình thiệt hại nặng, sau đó báo cáo trực tiếp cho ông.

Chuyến công tác ấy, giữa những ngày gian khó, đã để lại trong lòng người dân hình ảnh một vị Đại tướng gần dân, yêu dân, đau đáu với nỗi lo hạt lúa, mái nhà và sự hồi sinh của đồng ruộng sau bão. Một tấm gương cán bộ mẫu mực, không chỉ ở tầm nhìn chiến lược mà còn ở sự sẻ chia đầy nhân ái và trách nhiệm với nông dân, người trực tiếp “giữ trận địa” trên mặt trận sản xuất lúc bấy giờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn