Giữa Thời Gian, Mẹ Vẫn Ở Đó
Giữa Thời Gian, Mẹ Vẫn Ở Đó
Có những con người không cần nói nhiều, cuộc đời họ tự trở thành câu chuyện.
Mẹ sinh năm 1916 tại ấp 3, xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh và gắn bó với quê hương đến năm 2020. Khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt, mẹ đã chọn đứng về phía cách mạng. Năm 1968, mẹ tham gia làm giao liên – công việc đòi hỏi sự gan dạ và tuyệt đối trung thành. Một năm sau, năm 1969, mẹ tiếp tục tham gia lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè, âm thầm đưa tin giữa muôn vàn nguy hiểm.
Năm 1970, mẹ bị địch bắt tù. Trong chốn lao tù khắc nghiệt, mẹ vẫn kiên cường, không khai báo, không khuất phục. Đến năm 1972, mẹ được trả tự do. Nhưng tự do không phải để nghỉ ngơi – mẹ tiếp tục hoạt động cách mạng bí mật cho đến năm 1975, ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời mẹ là sự hy sinh của người con trai duy nhất – Lưu Văn Hai, sinh năm 1958. Anh đã ngã xuống ngày 03/7/1971 với cấp bậc Trung sĩ. Đó là mất mát không gì bù đắp được. Nhưng chính từ nỗi đau ấy, người mẹ càng trở nên mạnh mẽ hơn, tiếp tục cống hiến cho đất nước.
Sau ngày hòa bình, mẹ vẫn không ngừng đóng góp. Mẹ tham gia Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Phước Vĩnh Tây, rồi công tác tại Hội Nông dân. Mẹ sống giản dị, gần gũi, trở thành tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.
Những đóng góp của mẹ được ghi nhận xứng đáng: ngày 09/6/1987, mẹ được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất; ngày 17/12/1994, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng; ngày 12/11/2019, gia đình mẹ được tặng Huân chương Độc lập hạng Ba. Con trai mẹ được công nhận liệt sĩ và cấp Bằng Tổ quốc ghi công.
Câu chuyện về Mẹ Lê Thị Có không chỉ là câu chuyện của một con người, mà còn là biểu tượng cho lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa.



