Giúp dân gặt lúa
Sau nhiều ngày huấn luyện, đơn vị Cu Nâu có dịp đi qua một vùng quê đang vào vụ gặt. Nhìn những thửa ruộng lúa đã chín vàng nhưng còn nhiều diện tích chưa thu hoạch, cán bộ đơn vị nhắc anh em tranh thủ giúp bà con những công việc vừa sức.

Sau nhiều ngày huấn luyện, đơn vị Cu Nâu có dịp đi qua một vùng quê đang vào vụ gặt.
Nhìn những thửa ruộng lúa đã chín vàng nhưng còn nhiều diện tích chưa thu hoạch, cán bộ đơn vị nhắc anh em tranh thủ giúp bà con những công việc vừa sức.
Cu Nâu nghe xong liền cùng đồng đội xuống ruộng.
Lúa chín trải dài dưới nắng. Gió thổi qua làm cả cánh đồng như một tấm thảm vàng.
Một cụ già đứng bên bờ ruộng, nhìn những người lính rồi nói:
— Các cháu là bộ đội mà cũng xuống gặt giúp dân sao?
Cu Nâu cười:
— Bà con vất vả thì chúng cháu cùng làm ạ.
Cậu vốn lớn lên từ đồng ruộng nên không xa lạ với công việc này. Từ nhỏ, Cu Nâu đã theo cha làm thuê ngoài đồng, từng biết thế nào là một ngày đứng giữa nắng và mồ hôi.
Cậu cầm liềm, cùng những người dân bắt đầu gặt.
Người bó lúa.
Người gom lúa.
Người vận chuyển về nơi tập kết.
Những người lính trẻ làm việc nhanh nhưng vẫn cẩn thận, tránh làm rơi hạt lúa.
Một đồng đội nhìn Cu Nâu rồi hỏi:
— Hồi ở quê cậu cũng từng gặt lúa à?
Cu Nâu gật đầu:
— Từ nhỏ tôi đã theo cha ra đồng.
Nói rồi cậu lại cúi xuống làm việc.
Đến trưa, bà con mang ra một nồi nước chè xanh và ít khoai luộc.
Một cụ bà bảo:
— Các cháu nghỉ uống nước đi, từ sáng đến giờ làm không ngừng.
Cu Nâu nhận bát nước bằng hai tay:
— Bà con cho gì chúng cháu cũng quý.
Sau giờ nghỉ, mọi người lại xuống ruộng.
Cuối buổi chiều, những thửa ruộng đã gọn gàng hơn. Những bó lúa được xếp ngay ngắn, chờ đưa về nhà.
Một bác nông dân nhìn cánh đồng rồi xúc động nói:
— Có các chú bộ đội giúp, gia đình tôi đỡ được bao nhiêu.
Cu Nâu chỉ cười:
— Dân với bộ đội là một mà bác.
Câu nói giản dị ấy khiến mọi người cùng vui.
Khi đơn vị chuẩn bị rời đi, một em nhỏ chạy theo đưa cho Cu Nâu mấy bông lúa vàng.
— Tặng chú!
Cu Nâu nhận lấy, cẩn thận cất vào túi áo.
Trên đường trở về, cậu nhìn những cánh đồng vừa gặt xong và nhớ đến quê nhà Quỳnh Đôi.
Cậu hiểu rằng mình đã rời quê để trở thành người lính, nhưng công việc của người lính không tách khỏi nhân dân.
Giúp dân gặt lúa, sửa đường, chia sẻ những ngày khó khăn — những việc tưởng như rất bình thường lại tạo nên tình cảm gắn bó giữa quân đội và nhân dân.
Với Cu Nâu, ngày xuống ruộng giúp dân cũng là một ngày cậu hiểu sâu hơn lời cha từng dặn:
“Sống ở đâu cũng phải biết thương người và làm được việc có íc


