Bài viết

Gói Đường Đen Trong Ba Lô

Đắk Lắk27/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, ông Ngô Văn Bình là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ sửa đường, bắc cầu tạm và phá bom nổ chậm tại chiến trường miền Nam. Công việc nặng nhọc, thường phải làm suốt đêm để ban ngày tránh máy bay trinh sát.

Trước ngày lên đường, mẹ ông dúi vào tay con trai một gói nhỏ bọc giấy dầu. Bà dặn:

“Khi nào mệt quá thì ăn một ít lấy sức.”

Mở ra, bên trong là mấy cục đường đen làm từ mật mía quê nhà. Với người dân quê nghèo khi ấy, đó là món quà quý lắm. Ông Bình cất kỹ trong ba lô, chỉ khi thật cần mới lấy ra dùng.

Một đêm mưa rừng tầm tã, đơn vị phải khẩn trương lấp hố bom để xe hàng kịp qua trước sáng. Bùn đất dính đầy người, ai cũng mệt rã rời. Có chiến sĩ trẻ chóng mặt vì đói và thiếu sức.

Ông Bình liền mở ba lô, bẻ từng miếng đường đen chia cho anh em. Mọi người ngậm trong miệng, vị ngọt tan chậm mà ấm cả người. Một đồng đội cười nói:

“Ngọt như ăn Tết ở nhà.”

Nghe câu ấy, ai nấy đều nhớ quê nhưng cũng thấy lòng mạnh mẽ hơn. Chỉ ít phút nghỉ ngắn, cả tổ lại xắn tay tiếp tục làm việc cho đến khi con đường thông xe.

Từ hôm đó, gói đường đen không còn là của riêng ông Bình nữa. Mỗi khi ai mệt, ai sốt nhẹ, ông lại chia một miếng nhỏ.

Sau ngày hòa bình, trở về quê Quảng Ngãi, ông vẫn nhớ vị ngọt năm xưa. Ông thường kể với con cháu rằng:

“Trong chiến tranh, đôi khi sức mạnh đến từ những điều rất nhỏ. Một miếng đường quê cũng có thể giúp người ta đi hết chặng đường dài.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn