Gói kẹo bạc hà chuyền tay
Gói kẹo bạc hà chuyền tay
Trong lớp tôi, có phong trào chuyền kẹo bạc hà mỗi khi thầy cô không để ý. Người bắt đầu là Tuấn – cậu bạn mê kẹo và lúc nào cũng mang theo một bịch đầy.
Một hôm, Tuấn vô tình chuyền gói kẹo đến bàn tôi. Nhưng bên trong không chỉ có kẹo mà còn một tờ giấy nhỏ: “Cậu có vẻ mệt. Ăn kẹo cho tỉnh.”
Hóa ra Tuấn để ý tôi ngủ gật mấy tiết trước. Từ hôm đó, ngày nào tôi cũng nhận được một viên kẹo, đôi khi kèm câu ghi chú như: “Hôm nay vui không?”, “Ráng lên nhé!”, “Đừng lo, sẽ ổn thôi.”
Tôi bắt đầu đáp lại bằng những hình vẽ nhỏ. Không nói chuyện trực tiếp, nhưng hai đứa hiểu nhau qua vài viên kẹo bạc hà.
Đến cuối năm, Tuấn nói nhỏ: “Tớ không biết bắt chuyện, nên chỉ có cách này thôi.”
Tôi cười: “Hiệu quả lắm.”
Vị bạc hà của năm đó đến giờ vẫn khiến tôi nhớ lại cảm giác tươi mới của những quan tâm nhỏ bé nhưng chân thành.



