Bài viết

Gói kẹo gừng trong ba lô cũ

Ninh Bình22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970. Đơn vị của ông Hoàng Văn Dũng đóng quân gần một cánh rừng thưa. Mùa mưa đến sớm. Đường đất đỏ trở nên trơn trượt. Những chuyến đi giữa các điểm liên lạc thường kéo dài từ sáng đến tối. Một chiều muộn. Ông Dũng cùng đồng đội trở về sau một hành trình dài. Ai cũng mệt. Quần áo lấm bùn. Ngồi nghỉ trước lán. Một chiến sĩ trẻ tên Phúc mở ba lô. Lục tìm thứ gì đó. Rồi thở dài. — “Mất rồi.” — “Mất gì?” — ông Dũng hỏi. — “Gói kẹo gừng mẹ em gửi.” Phúc cười. Nhưng ánh mắt lộ vẻ tiếc. Ông Dũng ngồi im. Một lúc sau. Ông mở chiếc ba lô cũ của mình. Lấy ra một gói giấy nhỏ. — “Còn ít đây.” Phúc ngạc nhiên. — “Anh vẫn còn giữ à?” — “Định để hôm nào nhớ nhà thì ăn.” Ông chia cho mọi người mỗi người một viên. Viên kẹo nhỏ. Vị cay nhẹ nơi đầu lưỡi. Giữa tiết trời ẩm lạnh. Bỗng khiến ai cũng thấy ấm hơn. Một người bật cười: — “Ít mà ngon hơn cả bữa cơm.” Tiếng cười vang lên giữa khoảng rừng chiều đang xuống tối. Nhiều năm sau. Ông Dũng kể rằng ông không còn nhớ gói kẹo hôm ấy mua từ đâu. Nhưng ông nhớ rất rõ cảm giác ngồi cạnh đồng đội. Chia nhau từng điều nhỏ bé. Giữa thời hoa lửa. Có những thứ rất giản dị. Nhưng đủ làm một ngày khó khăn trở nên nhẹ hơn rất nhiều.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn