Gói lương khô cuối cùng
Hôm ấy, đơn vị hành quân đã nhiều ngày. Đường rừng dài và gian khổ. Mỗi người đều mang theo một phần lương thực vừa đủ dùng. Đến cuối chặng, trong ba lô của tôi chỉ còn lại một gói lương khô. Tôi lấy ra, nhìn nó một lúc. Bụng đã đói từ sáng. Lâm ngồi bên cạnh cũng mệt.

Hôm ấy, đơn vị hành quân đã nhiều ngày.
Đường rừng dài và gian khổ. Mỗi người đều mang theo một phần lương thực vừa đủ dùng. Đến cuối chặng, trong ba lô của tôi chỉ còn lại một gói lương khô.
Tôi lấy ra, nhìn nó một lúc.
Bụng đã đói từ sáng.
Lâm ngồi bên cạnh cũng mệt.
Cậu hỏi:
— Còn gì ăn không?
Tôi cười:
— Còn một gói.
Lâm nhìn tôi:
— Thế ăn đi.
Tôi xé gói lương khô.
Nhưng chưa kịp ăn thì nghe tiếng người phía sau gọi:
— Có ai còn chút gì không?
Một chiến sĩ mới nhập đơn vị bị tụt lại phía sau. Cậu ấy đã đi đường dài, người mệt lả.
Tôi nhìn gói lương khô trên tay.
Rồi nhìn người đồng đội.
Tôi đưa gói bánh cho Lâm:
— Chia ra.
Lâm hiểu ý.
Cậu bẻ gói lương khô thành những phần nhỏ.
Một phần đưa cho người đang đói.
Một phần cho tôi.
Một phần cho Lâm.
Chẳng ai có nhiều.
Nhưng mỗi người đều nhận được một chút.
Người chiến sĩ trẻ cầm phần bánh, nói:
— Tôi cảm ơn các anh.
Lâm khoát tay:
— Ăn đi. Có sức còn đi tiếp.
Chúng tôi ngồi bên nhau, nhai từng miếng nhỏ.
Lương khô khô và cứng.
Nhưng hôm ấy, chẳng ai thấy nó khó ăn.
Bởi mỗi miếng bánh đều có sự chia sẻ của những người bên cạnh.
Ăn xong, chúng tôi uống một ít nước rồi lại khoác ba lô.
Người chiến sĩ trẻ đã đỡ hơn.
Cậu cố bước nhanh để không làm chậm đội hình.
Lâm đi bên cạnh nhắc:
— Không cần cố quá. Cứ đi đều.
Tôi nhìn họ và nhớ câu nói của người chỉ huy:
“Trong đơn vị, lúc khó khăn càng phải biết dựa vào nhau.”
Gói lương khô cuối cùng chẳng thể làm chúng tôi no.
Nhưng nó làm một người đang mệt có thêm sức để bước tiếp.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Tôi không nhớ gói lương khô ấy hiệu gì. Tôi chỉ nhớ đó là phần cuối cùng trong ba lô. Nhưng khi có người cần, chẳng ai nghĩ đó là của riêng mình.”
Bác cười:
“Ngày ấy chúng tôi nghèo vật chất, nhưng không nghèo tình cảm. Có một chút gì là chia một chút.”
Rồi bác kể thêm rằng những kỷ niệm như vậy đã trở thành ký ức đẹp nhất của đời lính.
Không phải những điều lớn lao.
Mà là một ngụm nước.
Một miếng lương khô.
Một chiếc khăn.
Một bàn tay kéo người bạn đứng dậy.
Những điều nhỏ bé ấy giúp người lính biết rằng mình không đơn độc.
Gói lương khô cuối cùng rồi cũng hết. Nhưng câu chuyện về cách những người lính chia nhau phần ăn ít ỏi ấy thì còn mãi — như một lời nhắc rằng trong gian khổ, sự sẻ chia có thể trở thành nguồn sức mạnh lớn lao.



