Bài viết

Gói Thuốc Của Người Bên Kia Chiến Tuyến

Tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, Sơn - một chiến sĩ trinh sát giải phóng bị thương - đã vô tình chạm mặt một người lính đối phương cũng đang mang thương tích trong một ngôi nhà hoang [1]. Thay vì nổ súng bắn giết nhau theo bản năng, cả hai đã lựa chọn buông súng [1]. Người lính bên kia chiến tuyến đã chủ động chia sẻ gói thuốc lá và chiếc bật lửa duy nhất của mình cho Sơn để cả hai cùng vơi đi cơn đau thể xác [1]. Họ lặng lẽ ngồi hút thuốc cùng nhau rồi ai đi đường nấy [1]. Giữa bão lửa chiế

Lâm Đồng28/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một vùng giáp ranh bom cày đạn xới ở Quảng Trị, không khí đặc quánh mùi thuốc súng khét lẹt. Sơn, một trinh sát dạn dày của quân giải phóng, bị thương nặng ở bả vai sau một trận phục kích bất ngờ. Anh lết vào một ngôi nhà hoang đổ nát để băng bó vết thương và ẩn nấp.

Khi Sơn vừa đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào, anh sững sờ. Bên trong góc tường đổ, một người lính đối phương cũng đang ngồi bất động, một chân quấn băng đẫm máu.Cả hai theo phản xạ giơ súng lên. Nhưng họng súng của cả hai đều run rẩy. Sơn kiệt sức vì mất máu, còn đối phương cũng đã lả đi vì đói khát.Không ai nổ súng. Sơn từ từ hạ họng súng xuống, ôm lấy vết thương rỉ máu và ngồi bệt xuống đối diện. Người lính kia khẽ thở dài, cũng buông lỏng tay súng.Giữa khoảng không gian im lặng đến nghẹt thở, người lính đối phương thọc tay vào túi áo, lôi ra một gói thuốc lá nát bét và một chiếc bật lửa. Anh ta rút một điếu, run rẩy châm lửa hút, rồi đẩy cả gói thuốc và chiếc bật lửa về phía Sơn."Hút một điếu đi cho đỡ đau, anh bạn," người lính kia nói bằng giọng miền Nam trầm buồn.Sơn nhìn gói thuốc, rồi nhìn thẳng vào mắt đối phương. Trong đôi mắt ấy không có sự thù hận, chỉ có nỗi mệt mỏi cùng cực của một con người thèm khát sự bình yên. Sơn cầm lấy điếu thuốc, châm lửa. Khói thuốc trắng bay lên, xua đi phần nào mùi máu lạnh lẽo trong căn nhà hoang.Họ ngồi đó chia nhau điếu thuốc dở giữa trận địa đỏ lửa, không ai nói với ai lời nào về chiến tuyến hay súng đạn.Một lúc sau, tiếng xích xe tăng gầm rú từ xa vọng lại. Người lính miền Nam vội vàng dập tắt điếu thuốc, lết dậy thu dọn đồ đạc. Trước khi đi, anh ta quay lại nhìn Sơn và gật đầu nhẹ. Sơn cũng khẽ giơ tay chào. Họ đã chọn cách tha mạng cho nhau trong im lặng.Nửa thế kỷ trôi qua, Sơn – giờ là một cựu chiến binh già – vẫn giữ nguyên vỏ bao thuốc lá ố vàng năm ấy trong cuốn nhật ký chiến trường. Với ông, đó không đơn thuần là một kỷ vật chiến tranh, mà là minh chứng cho thấy tình người và nhân tính vẫn có thể nảy mầm ngay giữa những bão giông tàn khốc nhất của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn