GS.TSKH, THIẾU TƯỚNG LÊ THẾ TRUNG – VỊ TƯỚNG Y KHOA VÀ SỨ MỆNH CỨU NGƯỜI THỜI HOA LỬA

GS.TSKH, THIẾU TƯỚNG LÊ THẾ TRUNG – VỊ TƯỚNG Y KHOA VÀ SỨ MỆNH CỨU NGƯỜI THỜI HOA LỬA
Trong những năm tháng chiến tranh, giữa tiếng bom đạn và những trận chiến khốc liệt, có một mặt trận không có tiếng súng nhưng cũng đầy mất mát và hiểm nguy: mặt trận cứu chữa thương binh. Ở nơi ấy, những người thầy thuốc quân y phải giành giật sự sống cho từng người lính bằng những phương tiện hết sức thiếu thốn, trong điều kiện mà một sai sót nhỏ cũng có thể khiến một sinh mạng mãi mãi không trở về. GS.TSKH, Thầy thuốc Nhân dân, Thiếu tướng Lê Thế Trung là một trong những người đã dành trọn cuộc đời mình cho mặt trận đặc biệt ấy. Từ những năm tháng chiến trường, ông vừa trực tiếp cứu chữa thương binh, vừa miệt mài nghiên cứu để tìm ra những phương pháp điều trị phù hợp với thực tế chiến tranh, đặt những viên gạch quan trọng cho nền y học quân sự Việt Nam hiện đại.
Sinh ra trong một đất nước đang trải qua những năm tháng chiến tranh, Lê Thế Trung sớm lựa chọn con đường quân y. Với ông, trở thành bác sĩ không chỉ là một nghề nghiệp mà còn là một cách để phụng sự Tổ quốc. Khi chiến tranh chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, ông có mặt tại những nơi mà thương binh được đưa về sau các trận đánh. Những ca cấp cứu khi ấy không giống với điều kiện của bệnh viện hiện đại. Thiếu thốn thuốc men, trang thiết bị và phương tiện điều trị, trong khi số lượng thương binh ngày càng nhiều, đặc biệt là những người bị bỏng nặng do bom đạn và hỏa lực chiến tranh.
Chính thực tiễn chiến trường khắc nghiệt ấy đã thôi thúc người bác sĩ quân y không ngừng tìm tòi. Mỗi thương binh trước mặt ông không chỉ là một ca bệnh cần điều trị mà còn là một câu hỏi y khoa cần được giải đáp: làm thế nào để cứu được người bị bỏng nặng, làm thế nào để hạn chế biến chứng, làm thế nào để người lính có cơ hội trở về với gia đình sau khi đã đi qua ranh giới sinh tử?
Từ những câu hỏi ấy, Lê Thế Trung bắt đầu một hành trình nghiên cứu lâu dài về bỏng. Ông vừa điều trị, vừa tổng kết kinh nghiệm thực tiễn, nghiên cứu các phương pháp cấp cứu và điều trị bỏng phù hợp với điều kiện Việt Nam. Những kinh nghiệm được tích lũy từ chiến trường trở thành nền tảng quan trọng cho sự hình thành và phát triển của chuyên ngành Bỏng ở nước ta, đồng thời góp phần đặt nền móng cho cơ sở chuyên ngành mà sau này phát triển thành Viện Bỏng Quốc gia Lê Hữu Trác.
Điều đáng quý ở người thầy thuốc ấy là ông không bao giờ tách rời nghiên cứu khoa học khỏi sự sống của người bệnh. Với ông, một công trình khoa học chỉ thực sự có ý nghĩa khi có thể giúp cứu thêm một người, giảm thêm một nỗi đau và đem lại thêm một cơ hội sống cho người bệnh. Chính vì vậy, những năm tháng chiến tranh không chỉ tôi luyện ở ông bản lĩnh của một người lính mà còn hình thành một phong cách làm khoa học gắn chặt với thực tiễn.
Nhưng dấu ấn của GS.TSKH, Thiếu tướng Lê Thế Trung không chỉ dừng lại ở chuyên ngành Bỏng. Ông còn là một trong những người đặt nền móng cho lĩnh vực Ghép tạng và Y học thảm họa tại Việt Nam. Từ những kinh nghiệm của y học quân sự và yêu cầu cấp thiết của thực tiễn, ông cùng các đồng nghiệp từng bước nghiên cứu, xây dựng những chuyên ngành mới, góp phần mở rộng khả năng cứu chữa người bệnh và đưa y học Việt Nam tiến thêm những bước quan trọng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đằng sau những công trình, những danh hiệu và những thành tựu khoa học là một cuộc đời bền bỉ của người thầy thuốc. Ông vừa làm công tác chuyên môn, vừa nghiên cứu, vừa đào tạo. Những thế hệ bác sĩ được ông dìu dắt không chỉ tiếp nhận kiến thức y khoa mà còn học ở ông một điều quan trọng hơn: người thầy thuốc trước hết phải biết trân trọng sự sống và đặt lợi ích của người bệnh lên trên hết.
Có lẽ vì thế, khi nhắc đến GS.TSKH, Thầy thuốc Nhân dân, Thiếu tướng Lê Thế Trung, người ta không chỉ nhớ đến một nhà khoa học lớn của y học quân sự Việt Nam mà còn nhớ đến một người thầy đã dành cả đời để truyền lại tri thức và đạo đức nghề nghiệp cho các thế hệ sau.
Một điều đặc biệt trong cuộc đời ông là câu chuyện về sự tiếp nối trong gia đình. Hai người con trai của ông là Thiếu tướng, GS.TS Lê Trung Hải và Đại tá, ThS Lê Trung Thắng cũng lựa chọn con đường y khoa, tiếp tục gắn bó với y học quân sự, ghép tạng và mô hình kết hợp quân – dân y. Từ người cha đến những người con, tri thức và tinh thần phụng sự không bị dừng lại ở một thế hệ mà tiếp tục được truyền trao, phát triển và đóng góp cho đất nước.
Đặc biệt, gia đình ông được ghi nhận là gia đình duy nhất tại Việt Nam có ba cha con cùng được trao Giải thưởng Hồ Chí Minh về Khoa học và Công nghệ. Đó không chỉ là một niềm tự hào của riêng một gia đình mà còn là một câu chuyện đẹp về sự kế thừa tri thức, về truyền thống của người thầy thuốc và về cách những giá trị tốt đẹp có thể được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Nhìn lại cuộc đời GS.TSKH, Thiếu tướng Lê Thế Trung, có thể thấy một con đường xuyên suốt: từ chiến trường đến phòng nghiên cứu, từ những ca bỏng nặng đến những công trình khoa học, từ việc cứu chữa từng thương binh đến đào tạo những thế hệ thầy thuốc. Ông đã biến những trải nghiệm đau thương của chiến tranh thành động lực nghiên cứu, biến những thiếu thốn của chiến trường thành những câu hỏi khoa học và biến những năm tháng gian khổ thành nền tảng để xây dựng một ngành y học phục vụ con người.
Chiến tranh để lại những vết thương trên cơ thể con người, nhưng những người thầy thuốc như Lê Thế Trung đã dành cả cuộc đời để chữa lành những vết thương ấy. Nếu những người lính ngoài mặt trận chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất thì những người lính quân y chiến đấu để giành lại sự sống cho đồng đội. Họ cũng đứng trước ranh giới sinh tử, chỉ khác rằng vũ khí trong tay họ là kiến thức, là đôi bàn tay phẫu thuật, là sự bình tĩnh và lòng nhân ái.
Ngày hôm nay, khi nền y học Việt Nam đã có những bước tiến rất xa, những thành tựu của chuyên ngành Bỏng, Ghép tạng và Y học thảm họa đã trở thành một phần quan trọng của nền y học hiện đại, chúng ta càng hiểu hơn giá trị của những người đặt những viên gạch đầu tiên. Trong số đó, GS.TSKH, Thầy thuốc Nhân dân, Thiếu tướng Lê Thế Trung là một tên tuổi đặc biệt. Ông đã dành cuộc đời mình để trả lời bằng hành động cho một câu hỏi giản dị nhưng lớn lao: làm thế nào để cứu được nhiều người hơn?
Đó cũng chính là vẻ đẹp của “thời hoa lửa” – một thế hệ đã dùng những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để phụng sự Tổ quốc theo những cách khác nhau. Với Lê Thế Trung, đó là dùng trí tuệ của người thầy thuốc, bản lĩnh của người lính và lòng nhân ái của người làm nghề y để giành giật sự sống giữa chiến tranh, rồi tiếp tục xây dựng nền y học cho đất nước trong những năm tháng hòa bình.
Xin được bày tỏ lòng kính trọng và biết ơn đối với GS.TSKH, Thầy thuốc Nhân dân, Thiếu tướng Lê Thế Trung – người thầy thuốc đã đi qua thời hoa lửa bằng một sứ mệnh đặc biệt: cứu người, chữa lành và truyền lại tri thức cho những thế hệ tiếp nối. Cuộc đời ông nhắc chúng ta rằng, trên hành trình bảo vệ Tổ quốc, có những người cầm súng ngoài chiến trường và cũng có những người cầm dao mổ, cầm bút nghiên cứu trong bệnh viện. Nhưng ở họ cùng có một điểm chung: đặt sự sống của con người và lợi ích của đất nước lên trên những gian khổ của chính mình.



